🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó Vy chuyển chỗ canh gác ra phòng khách, nói dối mẹ là ngủ sớm rồi lén ra ngồi trên sofa, ôm gối, điện thoại đặt trên đùi. Cô nghĩ nếu ngồi ở đây, gần cửa ra vào hơn, có khi sẽ nghe được động tĩnh gì đó nếu thật sự có người đang di chuyển trong nhà lúc nửa đêm.

Ti vi đã tắt từ lâu, chỉ còn đèn ngủ hắt sáng mờ mờ từ hành lang. Ngoài trời, tiếng xe máy thi thoảng vụt qua đường lớn, tiếng chó nhà hàng xóm sủa vu vơ vài tiếng rồi im bặt.

Cô nhìn quanh phòng khách trong bóng tối lờ mờ, cái tủ gỗ cũ kê sát tường vẫn còn nguyên hàng ảnh gia đình xếp trên nóc, có cả tấm ảnh cả nhà chụp năm ngoái trước cổng chùa dịp đầu năm, Khang đứng giữa, một tay quàng vai Tin, một tay giơ hai ngón hình chữ V. Cô nhìn tấm ảnh đó lâu hơn cô tưởng, tới mức quên mất mình đang ngồi canh giờ, chỉ giật mình sực tỉnh khi liếc lại điện thoại thấy kim đã nhảy qua mười một giờ.

23 giờ 2 phút, dòng chữ quen thuộc lại hiện lên trên màn hình. Vy siết chặt điện thoại, tim đập nhanh hơn, dù đây đã là lần thứ tư cô chứng kiến cảnh này.

Có tiếng dép lê khe khẽ từ phía phòng ngủ của bố mẹ.

Vy giật mình, vội tắt màn hình điện thoại úp xuống đùi, ngồi im như tượng. Bố bước ra, chỉ mặc bộ đồ ngủ, tóc rối, dáng đi có vẻ còn ngái ngủ, đi ngang qua phòng khách hướng ra cửa sau. Ông dừng lại khi thấy Vy vẫn ngồi đó, ánh mắt hơi nheo lại vì chưa quen với ánh sáng.

"Sao chưa ngủ?" Ông hỏi, giọng khàn đặc.

"Con... con học bài chưa xong." Vy nói dối, chỉ tay mơ hồ về phía cái ba lô sách còn để dưới đất, chưa mở ra lần nào tối nay.

Bố nhìn cô một lúc, rồi nhìn đồng hồ treo tường, kim chỉ hơn mười một giờ. Ông không hỏi thêm, chỉ lắc đầu nhẹ, giọng đều đều: "Thôi, muộn rồi, đi ngủ đi. Mai còn học."

Vy gật đầu, thu gối lại, giả vờ đứng dậy đi về phòng. Nhưng khi liếc lại, cô thấy bố không quay vào phòng ngủ như cô tưởng, mà tiếp tục bước ra phía cửa sau, nơi có cái sân nhỏ dẫn tới phòng chứa đồ.

Cô đứng khựng lại giữa hành lang, một tay còn để trên tay vịn cầu thang gỗ, mắt dõi theo bóng bố khuất dần trong bóng tối ngoài sân. Có thể ông ra kiểm tra cửa, có thể ông quên tắt gì đó ngoài tiệm. Có hàng chục lý do bình thường cho việc một người bố hay dậy sớm lại ra ngoài lúc nửa đêm.

Nhưng khi cô rón rén bước tới gần cửa sổ bếp, nhìn ra sân, cô thấy khe sáng hắt ra từ dưới cánh cửa phòng chứa đồ, đúng như tối hôm kia. Ánh đèn vàng nhạt, không nhấp nháy, ổn định như một ai đó vừa bật đèn để ở lại đó một lúc lâu, không phải chỉ ghé qua kiểm tra vài giây.

Vy đứng đó, không biết nên bước ra hỏi thẳng hay quay vào phòng giả vờ như chưa thấy gì. Cô chọn cách thứ hai, phần vì sợ, phần vì cô chưa đủ can đảm để đối diện với câu trả lời, dù là câu trả lời gì.

Về tới phòng, cô nằm xuống, mở điện thoại kiểm tra lại nhóm chat. Trạng thái "đang nhập" của Khang vẫn còn đó, ba chấm vẫn nhảy đều, không thay đổi gì so với lúc nãy.

Cô nhìn giờ trên điện thoại: 23 giờ 19 phút. Đúng lúc bố vừa đi ra sân.

Một ý nghĩ mờ nhạt lướt qua đầu cô, rồi cô lập tức xua nó đi, tự nhủ mình đang tưởng tượng quá đà. Bố ra sân không có nghĩa là bố đang ngồi trong phòng chứa đồ. Bố có thể chỉ đi ngang qua, kiểm tra gì đó ngoài tiệm rồi quay vào ngay thôi.

Cô lấy sổ tay ra, viết thêm một dòng bên cạnh mốc giờ hôm trước: 23:02, bố ra sân, đèn phòng kho sáng. Cô nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, rồi gạch dưới nhẹ, không gạch đậm như dòng đầu tiên, vì cô chưa chắc chắn nó có liên quan gì không.

Đêm đó, cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay, chỉ tỉnh dậy vào rạng sáng khi nghe tiếng cửa cổng sắt mở lạch cạch, tiếng bố dắt xe ra tiệm sớm hơn thường lệ, như thể ông chưa hề chợp mắt phút nào trong đêm.

Cô nằm im trên giường thêm một lúc, nghe tiếng động cơ xe nổ máy rồi xa dần ngoài ngõ, tự hỏi liệu có phải mình đang nhìn thấy những thứ vốn chẳng liên quan gì tới nhau rồi tự ghép chúng lại thành một câu chuyện đáng sợ hơn thực tế. Cô với tay lấy cuốn sổ tay để trên bàn học, lật lại trang tối qua, đọc lại hai dòng đã ghi, rồi khép sổ, đặt nó dưới gối thay vì cất vào ngăn kéo như mọi lần. Nếu đêm nay có thêm điều gì cần ghi lại, cô muốn nó ở ngay bên cạnh, không phải lục tìm trong bóng tối.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →