🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều Chủ nhật, phòng khách vắng, mẹ đưa Tin đi khám răng, bố còn ngoài tiệm chưa về. Vy lục ngăn tủ tìm cái máy tính bảng cũ, loại bố mẹ mua từ hồi cô học lớp Sáu để xem phim hoạt hình, giờ chỉ còn dùng để đọc truyện tranh những lúc rảnh.

Cô mở app AnBình, thứ vẫn nằm im trong máy suốt mấy năm nay, biểu tượng hình một mái nhà nhỏ màu xanh lá với hai vòng tay ôm quanh. Cô chưa bao giờ để ý kỹ tới cái app này, chỉ biết nó là thứ mẹ dùng để xem cô với Khang đang ở đâu, có về nhà đúng giờ không.

Cô vào mục "Điều khoản sử dụng", kéo xuống rất dài, chữ nhỏ li ti, phần lớn là những câu luật sư viết ra để không ai đọc hết. Nhưng có một đoạn được in đậm, chắc để phụ huynh dễ nhận ra khi cài đặt:

"Tính năng Nhóm Gia Đình Bắt Buộc: một khi được kích hoạt, các thành viên trong nhóm không thể tự ý rời nhóm. Chỉ người khởi tạo nhóm mới có quyền giải tán nhóm hoặc gỡ thành viên."

Vy nhớ mang máng mẹ từng nhắc chuyện này hồi cô còn nhỏ, đâu đó năm cô học lớp Hai, lớp Ba. Lúc đó cô không hiểu gì, chỉ nhớ mẹ có vẻ rất kiên quyết, còn bố thì gật đầu cho qua chuyện, như mọi lần mẹ quyết điều gì liên quan tới an toàn của các con.

Cô kéo xuống thêm, tìm mục về tài khoản người dùng đã ngừng hoạt động, nhưng chỉ thấy một dòng ngắn gọn: "Tài khoản không tự động bị xoá khỏi nhóm trong bất kỳ trường hợp nào, kể cả khi người dùng ngừng đăng nhập." Không có chữ nào nhắc tới cái chết, tới người đã mất, như thể những kỹ sư viết ra điều khoản này chưa bao giờ nghĩ tới trường hợp đó.

Cô lướt thêm vài mục nữa, tìm mục "Câu hỏi thường gặp", thấy vài dòng giải thích vì sao app cần quyền truy cập danh bạ, vì sao cần bật định vị liên tục, toàn những câu trả lời viết cho phụ huynh đang lo lắng chứ không phải cho một đứa em gái đang cố hiểu vì sao anh trai mình vẫn "đang nhập" dù đã mất hơn ba tuần. Không có mục nào nói tới trường hợp của cô. Cô tắt hẳn phần điều khoản, lòng nặng trĩu hơn lúc mở ra.

"Chị đang xem gì thế?" Tin thò đầu vào, tay còn cầm gói bim bim, hàm răng vừa được nha sĩ khám xong.

"Không có gì. Xem cái app cũ thôi." Vy tắt màn hình vội, kéo em ngồi xuống cạnh mình. "Chơi cờ cá ngựa không, tao thắng mày ba ván liền cho coi."

Tin cười toe, chạy đi lấy bàn cờ cũ trong góc tủ, những con cờ nhựa sứt mẻ vài chỗ vì bị Khang nhai thử hồi bé, kỷ niệm mà cả nhà vẫn hay nhắc lại mỗi lần chơi. Hai chị em ngồi bệt xuống sàn, tiếng xúc xắc lăn lóc cóc trên nền gạch, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ nhuộm vàng cả căn phòng.

Có những khoảnh khắc như thế này, Vy gần như quên hẳn mọi thứ đang xoay trong đầu mình, quên cả dòng chữ "đang nhập" lúc nửa đêm, chỉ còn lại tiếng cười của Tin mỗi lần đá được quân cờ của chị ra khỏi bàn.

Nhưng khi Tin chạy vào bếp lấy nước, mắt Vy lại vô tình rơi vào tấm ảnh thờ Khang đặt trên bàn thờ nhỏ ở góc phòng khách, khói nhang mảnh mai bay lên trong ánh nắng chiều. Cô nhìn tấm ảnh, rồi nhìn lại cái máy tính bảng còn mở dở trang điều khoản.

Không ai xoá được tài khoản đó. Không ai rời được nhóm đó. Vậy nếu không phải một trục trặc hệ thống ngẫu nhiên, thì phải có ai đó, một con người bằng xương bằng thịt, đang thật sự mở khung chat ấy ra mỗi đêm, gõ dở một điều gì đó rồi thôi không gửi.

Câu hỏi đó lởn vởn trong đầu Vy suốt buổi chiều còn lại, qua cả bữa cơm tối, qua cả lúc cô nằm xuống giường chuẩn bị một đêm canh gác khác. Nếu có người thật đang mở tài khoản đó, người ấy phải có chìa khoá vào máy của Khang, phải biết mật khẩu, phải là người rất gần gũi, rất được tin tưởng.

Cô lập một danh sách nhỏ trong đầu: mẹ, bố, có thể cả Thảo, người yêu cũ của anh mà cô mới chỉ gặp vài lần. Cô gạch bỏ tên mẹ gần như ngay lập tức, mẹ không bao giờ thức nổi qua mười giờ tối, ngủ gật ngay trên ghế sofa mỗi tối xem thời sự.

Còn bố, và Thảo, tạm thời vẫn ở lại trong danh sách, chưa ai bị loại.

Cô nằm xuống giường, tay vẫn cầm cái máy tính bảng, màn hình đã tắt từ lâu nhưng cô chưa buông ra. Ngoài kia, tiếng xe cộ ngoài đường lớn thưa dần theo từng phút, báo hiệu giờ giới nghiêm không chính thức của khu tập thể đang tới gần. Cô nghĩ tới việc phải nói chuyện này với ai đó, không thể cứ mãi giữ trong đầu một mình như vậy được, nhưng chưa nghĩ ra nên bắt đầu từ đâu, và với ai. Mai có lẽ là người duy nhất đủ tin cậy để không cười cợt, cũng đủ tỉnh táo để không hoảng sợ thay cô.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →