🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bữa tối, cả nhà quây quần quanh cái bàn gỗ đã sờn góc, bốn cái ghế có người ngồi, một cái ghế bỏ trống ở đầu bàn, nơi đôi khi Tin vô tình để cả hộp tăm lên đó rồi lại vội lấy xuống như sợ làm phiền ai.

Ba tuần trước, đúng chỗ này, họ hàng ngồi chật kín cả phòng khách lẫn hành lang, mùi nhang trầm lẫn mùi hoa cúc trắng phủ khắp căn hộ tập thể nhỏ. Vy nhớ mình đã đứng cạnh cửa suốt buổi, không khóc được, chỉ nhìn dòng người ra vào, nghe những câu an ủi lặp đi lặp lại tới mức chúng mất hết ý nghĩa. Cô nhớ tiếng mẹ khản đặc lúc quỳ trước quan tài, nhớ bố đứng như tượng đá suốt hai tiếng đồng hồ không rời một bước, tay siết chặt vành khăn tang tới mức khớp ngón tay trắng bệch.

Bây giờ, đám đông đã tan, chỉ còn bốn cái bát và một cái bát thừa.

Mẹ gắp cho Tin một miếng thịt kho, giọng nhẹ nhàng dặn: "Ăn nhiều vào, mai còn đi học." Bố ngồi im, và ăn nhanh khác thường, ba miếng cơm cuối cùng gần như nuốt vội, đũa đặt xuống nghe cạch một tiếng.

"Bố ra tiệm à?" Vy hỏi, dù biết câu trả lời.

"Ừ. Còn cái xe khách để dở." Bố đứng dậy, không nhìn ai, bước ra cửa sau, tiếng dép lê xa dần ngoài sân nhỏ. Cánh cửa gỗ khép lại, để lại một khoảng lặng ngắn trong phòng.

Tin nhìn theo bố, rồi quay sang mẹ, hỏi thẳng như trẻ con vẫn hay hỏi những điều người lớn cố né:

"Mẹ ơi, sao mẹ vẫn xới cơm cho anh Khang? Anh ấy đâu có ăn được nữa đâu."

Mẹ đặt đũa xuống, tay hơi run, nhưng giọng vẫn cố giữ đều: "Thói quen thôi con. Ăn đi, đừng để ý."

Vy nhìn mẹ, thấy một thoáng gì đó vỡ ra rất nhanh sau mắt bà rồi lại được giấu lại ngay, như một cánh cửa hé mở rồi đóng sập. Cô muốn nói gì đó, muốn ôm mẹ, nhưng ở tuổi mười sáu, cô chưa học được cách làm điều đó mà không khiến cả hai cùng bật khóc giữa mâm cơm.

Bữa tối kết thúc trong im lặng nhiều hơn thường lệ. Tin dọn bát xong thì chạy đi xem hoạt hình, mẹ ngồi lại một mình bên bàn, tay mân mê cái khăn trải bàn cũ, mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào.

Vy giả vờ dọn bếp để có cớ ở lại gần mẹ thêm một lúc, nhưng thật ra cô đang để ý tới việc bố rời mâm cơm sớm hơn thường lệ tới gần mười lăm phút. Mọi bữa, ông vẫn ngồi lại tới khi cả nhà ăn xong, đôi khi còn kể vài câu chuyện khách hàng ngoài tiệm cho Tin nghe, dù chẳng bao giờ là chuyện gì đặc biệt.

Hôm nay ông rời đi ngay khi vừa ăn xong, như đang chạy trốn một điều gì đó ngồi lại lâu hơn không chịu nổi.

Vy lau tay vào khăn, bước ra cửa sau nhìn theo. Tiệm sửa xe của bố nằm cách nhà chưa đầy năm chục mét, trong ngõ 15, cửa cuốn đã kéo xuống từ chiều, chỉ còn khe hở nhỏ đủ để ánh đèn công suất thấp lọt ra ngoài. Bố không vào tiệm. Ông đi thẳng về phía cuối sân, nơi có một căn phòng nhỏ vốn dùng để chứa đồ cũ, phụ tùng thừa, và vài thứ chưa ai nỡ vứt đi kể từ sau đám tang.

Ông đứng trước cửa phòng đó một lúc lâu, không mở ngay, chỉ đứng, hai tay đút túi quần, vai hơi chùng xuống theo một cách Vy chưa từng thấy ở bố bao giờ.

Từ khoảng cách này, qua khung cửa sổ bếp, Vy không nhìn rõ mặt ông, chỉ thấy dáng lưng quen thuộc đổ dài dưới ánh đèn ngoài sân, và tiếng chìa khoá lách cách rất khẽ trước khi bóng ông khuất hẳn sau cánh cửa.

Cô định bước ra hỏi, nhưng tiếng mẹ gọi từ trong nhà cắt ngang: "Vy ơi, ra học bài đi con, khuya rồi."

Cô quay vào, ánh mắt vẫn còn dán lại phía cánh cửa phòng chứa đồ, tự hỏi có phải bố cũng cần một chỗ để ở một mình, giống như cô vẫn cần điện thoại và bóng tối phòng ngủ mỗi đêm để không phải giả vờ ổn trước mặt ai. Cô ngồi vào bàn học, mở vở ra, nhưng đầu óc cứ quay lại mãi cái dáng lưng chùng xuống ấy, không lý giải nổi vì sao một buổi tối bình thường lại khiến cô thấy bất an đến vậy.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →