🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bếp nhà Vy sáng đèn từ sáu giờ rưỡi, mùi cháo hành lẫn mùi dầu cù là mẹ vẫn xoa cổ tay mỗi sáng lạnh. Vy bước ra khỏi phòng, mắt còn sưng vì thiếu ngủ, suýt vấp phải đôi dép tổ ong màu xanh rêu vẫn nằm ngay ngắn ở bậc cửa ra vào, đế mòn lệch hẳn về một bên vì Khang có tật đi hơi chúi chân phải.

Không ai trong nhà cất đôi dép đó đi. Cũng không ai nhắc tới nó.

Trên bàn ăn, mẹ đang xới cơm vào năm cái bát, tay thoăn thoắt như một cỗ máy chạy đúng lịch đã cài sẵn nhiều năm. Xới xong bát thứ năm, bà khựng lại một giây, rồi lặng lẽ múc bớt một nửa sang bát của chính mình, đặt cái bát còn lại đúng chỗ cũ ở đầu bàn, chỗ Khang vẫn ngồi.

"Ăn đi con, nguội bây giờ." Mẹ nói, không nhìn Vy, giọng bình thường như thể đó là chuyện chẳng có gì đáng nói.

Bố đã ra tiệm từ sớm, chỉ để lại một tô cháo ăn dở trên bàn. Tin ngồi cạnh Vy, hai chân đung đưa không chạm đất, húp cháo sồn sột, thỉnh thoảng liếc sang cái bát đầu bàn như đang đợi ai đó tới ngồi vào.

"Chị Vy," Tin hỏi, miệng còn dính cơm, "sao mẹ vẫn để phần cho anh Khang vậy?"

Mẹ nghe thấy, tay hơi khựng lại trên đũa, nhưng không trả lời. Vy cũng không trả lời thay mẹ. Có những câu hỏi trẻ con hỏi ra rất tự nhiên mà người lớn không ai đủ can đảm giải thích.

Vy ăn vội, đầu óc vẫn còn vương ở đêm qua, ở dòng chữ "đang nhập" và cái cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng lúc 23 giờ. Cô định kể cho mẹ nghe, câu chữ đã lên tới cổ họng, nhưng nhìn cái bát cơm mẹ vừa xới cho một người không còn ngồi ăn nữa, cô lại nuốt xuống. Nhà này đang giữ thăng bằng bằng một sợi dây rất mỏng, và Vy không chắc kể ra chuyện đêm qua sẽ làm sợi dây đó căng thêm hay đứt hẳn.

Trên đường đạp xe tới trường, gió lạnh tháng Mười Hai tạt vào mặt, Vy chợt nhớ tới một buổi chiều hồi tháng Mười, khi hai anh em đứng trước một cửa hàng nhỏ trên phố, Khang chỉ tay vào tủ kính, hỏi bâng quơ: "Vy thích màu gì hơn, sáng hay tối?"

Lúc đó cô mải nhìn điện thoại, chỉ ậm ừ "màu sáng đi anh, dễ nhìn hơn," không hỏi lại vì sao anh hỏi câu đó. Bây giờ nghĩ lại, cô không nhớ nổi cửa hàng đó bán gì, chỉ nhớ ánh mắt Khang lúc ấy có vẻ đang tính toán điều gì trong đầu, một điều anh chưa kịp nói ra.

Cổng trường THPT Nghĩa Đô hiện ra trước mặt, học sinh ùa vào như mọi sáng, tiếng cười nói, tiếng xe đạp thắng gấp. Vy dựng xe, đứng lại một chút trước khi bước vào, nhìn xuống điện thoại kiểm tra lại nhóm "Nhà Mình" lần nữa, dù biết ban ngày sẽ chẳng có gì xảy ra.

Khung chat vẫn im lìm, chỉ có avatar Khang cười toe cạnh chiếc xe máy, như mọi ngày.

Cô cất máy vào túi, bước vào lớp, cố tỏ ra như một học sinh lớp 10 bình thường đang chuẩn bị cho tiết Văn đầu giờ. Nhưng suốt buổi sáng, đầu óc cô cứ trôi đi mất, tay ghi chép chậm hơn nửa nhịp so với bảng, mắt thỉnh thoảng lại liếc xuống gầm bàn nơi điện thoại đang im lặng trong túi quần.

Giờ ra chơi, cô không xuống sân như thường lệ, ngồi lại trong lớp vắng, mở lại tấm ảnh cuối cùng chụp chung với Khang, chụp đúng hôm trước ngày anh đi lạc năm xưa nhiều năm trước, lúc cả nhà còn đi hội chợ hoa mỗi Tết. Cô không nhớ chi tiết vụ đi lạc đó, lúc ấy còn quá nhỏ, chỉ nhớ loáng thoáng có lần mẹ kể lại bằng giọng run run, rồi ngừng giữa chừng không kể tiếp.

Mai, ngồi bàn trên, quay xuống hỏi mượn cục tẩy, nhìn mặt Vy một lúc rồi thôi không hỏi thêm. Hai đứa chơi thân từ hồi lớp Sáu, đủ lâu để Mai biết khi nào nên gặng hỏi và khi nào nên im lặng đưa cho bạn nửa cái bánh quy trong hộp bút. Vy nhận lấy, cắn một miếng, không nói gì, chỉ gật đầu cảm ơn. Có những ngày, một miếng bánh quy không lời còn dễ chịu hơn cả câu hỏi thăm dài dòng.

Hết giờ học, cô nán lại lớp thêm vài phút, mở sổ tay ra xem lại dòng chữ đã ghi tối qua, đọc đi đọc lại như thể càng nhìn lâu thì con số càng bớt vô lý hơn. Rồi cô gấp sổ lại, nhét vào đáy ba lô, đứng dậy đạp xe về, đầu óc vẫn còn vướng ở câu hỏi chưa có lời giải.

Trên đường về nhà buổi chiều, cô đi ngang qua bậc cửa, lại thấy đôi dép tổ ong nằm đó, im lìm, chờ đợi một đôi chân sẽ không bao giờ trở về xỏ vào nữa.

Cô cúi xuống, định nhấc đôi dép cất vào góc tủ, rồi lại thôi, đặt nguyên tại chỗ, thẳng thớm hơn một chút so với lúc trước. Rồi cô bước vào nhà, không nói với ai một lời nào về những gì đang xoay trong đầu.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →