Vy nằm nghiêng, gối chặn dưới cùi chỏ, điện thoại cách mặt chưa đầy hai gang tay. Đèn phòng đã tắt được nửa tiếng. Cả căn hộ tập thể tầng ba chỉ còn tiếng quạt trần cũ kêu è è, và ánh sáng xanh nhạt từ màn hình là thứ duy nhất còn sống trong bóng tối.
Cô lướt lại đoạn chat cũ với anh Khang, việc này đã thành thói quen từ hôm về nhà sau đám tang. Không phải để đọc lại nội dung, cô thuộc từng dòng rồi. Chỉ để nhìn cái tên còn hiện đó, avatar còn là tấm ảnh anh cười toe đứng cạnh chiếc xe máy vừa lên đời năm ngoái.
Cô lướt ngược lên một đoạn, dừng ở tin nhắn hồi tháng Chín, lúc cô thi trượt một bài kiểm tra Toán và nhắn cho anh giữa đêm chỉ để than thở. Anh trả lời đúng một câu, như mọi lần: Từ từ, có anh đây. Không dặn dò gì thêm, không hỏi han dài dòng, chỉ vậy thôi, và không hiểu sao lúc đó lại đủ.
Ngón tay cô lướt xuống, dừng lại ở tin nhắn cuối cùng, gửi lúc 20 giờ 41 phút ngày 10 tháng 11.
Thôi khỏi, đừng nhắn nữa.
Cô đã gõ câu đó vì giận anh quên mua cho cô hộp bút chì màu đã hứa từ tuần trước. Ba tiếng sau, anh mất trên đường Phạm Văn Đồng, xe container vượt đèn đỏ. Tin nhắn của cô nằm đó, chưa từng được trả lời, và sẽ không bao giờ được trả lời nữa.
Cô sắp tắt màn hình thì một dòng chữ nhỏ nhảy lên ngay phía trên ô nhập liệu, trong nhóm "Nhà Mình 🏠".
Đặng Gia Khang đang nhập...
Vy nằm bất động. Ngón tay cái vẫn để trên mặt kính, không dám chạm vào đâu, như sợ chỉ một cái chạm cũng đủ làm dòng chữ đó biến mất trước khi cô kịp tin nó có thật.
Cô chớp mắt, đưa máy ra xa hơn một chút, rồi lại gần lại. Dòng chữ vẫn ở đó. Ba chấm nhỏ nhảy lên nhảy xuống đều đặn, không vội vàng, như một người đang gõ thong thả một câu gì đó dài.
Trong đầu Vy, mọi lý lẽ hợp lý cô từng học ở lớp Sinh học đang đấu tranh với một thứ gì đó cũ hơn, gần bản năng hơn: người đã mất không thể mở điện thoại. Nhưng "đang nhập" là trạng thái của người sống, của một ai đó đang thật sự chạm vào màn hình, đang mở đúng cuộc trò chuyện này.
Cô ngồi dậy, lưng dựa vào đầu giường, siết chặt điện thoại bằng cả hai tay.
"Anh Khang?" Cô gõ, rồi xoá đi ngay khi chưa gửi. Nghe ngớ ngẩn quá. Cô gõ lại, ngắn hơn.
Ai đó?
Gửi. Dấu tích xanh hiện lên báo đã gửi thành công vào nhóm. Không ai trả lời. Trạng thái "đang nhập" của tài khoản Khang vẫn tiếp tục, thản nhiên, như chẳng hề thấy tin nhắn của cô vừa rơi vào giữa cuộc gõ chữ đó.
Vy nhìn sang đồng hồ báo thức để trên bàn học, những con số đỏ hiện rõ trong bóng tối: 23:07.
Cô ngồi im, không dám thở mạnh, mắt dán vào màn hình như sợ rời đi một giây là bỏ lỡ điều gì đó quan trọng. Phút này qua phút khác, dòng ba chấm vẫn nhảy, không đổi nhịp, không dừng lại để gõ ra một chữ nào thành hình. Cô thử gọi video cho số máy của anh, biết trước sẽ không ai bắt, nhưng vẫn bấm. Chuông đổ ba tiếng rồi báo "người dùng không thể kết nối", như mọi lần suốt hơn ba tuần qua.
Cô đặt máy xuống ngực, nằm ngửa ra, nhìn cái quạt trần quay chậm rãi trên đầu. Có lẽ đây chỉ là lỗi mạng. Có lẽ ai đó ở công ty AnBình đang bảo trì hệ thống và vô tình kích hoạt nhầm một tài khoản cũ. Có cả trăm lời giải thích hợp lý, và Vy tự nhắc mình từng cái một, như đếm cừu.
Nhưng khi cô cầm máy lên kiểm tra lại, kim đồng hồ đã nhảy sang 23:52, và dòng "đang nhập" vẫn ở đó, chưa từng tắt suốt ngần ấy phút.
Rồi đúng 1 giờ 3 phút sáng, nó biến mất. Không một tin nhắn nào được gửi. Không lời giải thích nào. Chỉ có dòng chữ đó lặng lẽ rút đi, để lại khung chat trống trơn như chưa từng có gì xảy ra.
Vy nằm đó tới gần sáng, không ngủ được, đầu óc quay cuồng giữa hai khả năng: hoặc cô vừa chứng kiến một trục trặc kỹ thuật ngớ ngẩn nào đó của một app kiểm soát phụ huynh, hoặc có ai, hoặc có điều gì, đang thức cùng cô mỗi đêm mà cô chưa biết mặt.
Sáng hôm sau, cô dậy trước cả báo thức, đầu nặng như đá, nhưng việc đầu tiên cô làm không phải vệ sinh cá nhân, mà là lấy một trang giấy trong vở bài tập cũ, viết lên đó: 23:07 → 01:03. Cô gạch chân hai lần, gấp tờ giấy lại, nhét vào ngăn kéo bàn học, dưới cùng một chồng sách cũ không ai động tới.
Tối hôm sau, cô không định thức, chỉ định ngủ sớm cho lại sức. Nhưng đến 22 giờ 50, cô đã ngồi thẳng dậy trên giường, mắt mở to, điện thoại cầm sẵn trong tay, chờ.
Và đúng 23 giờ, như một cái hẹn không ai lên tiếng mời, dòng chữ ấy lại hiện lên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →