🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm khuya, Vy ngồi trong phòng, đèn bàn học bật sáng một góc nhỏ, laptop cũ mở trước mặt để tra cứu. Cô gõ vào ô tìm kiếm: "cúng bốn chín ngày ý nghĩa là gì", đọc lướt qua vài bài viết na ná nhau.

Người ta nói linh hồn sau khi mất phải trải qua bảy lần phán xét, mỗi lần kéo dài bảy ngày, bảy nhân bảy là bốn mươi chín, qua hết bốn mươi chín ngày thì mới được coi là đã qua hết các cửa, có thể siêu thoát hoặc đầu thai. Cô đọc đi đọc lại đoạn đó vài lần, không hẳn tin, cũng không hẳn không tin, chỉ thấy nó là một cách lý giải khác cho những gì đang xảy ra trong nhà mình, một cách không cần tới wifi, sim điện thoại hay bàn phím ảo.

Cô gập laptop lại, ngồi tựa lưng vào thành giường, nhìn quanh phòng mình, cái bàn học kê sát cửa sổ, giá sách nhỏ treo vài huy hiệu trường cấp hai, tấm poster ban nhạc cô từng thích hồi lớp Tám giờ đã bong một góc. Mọi thứ vẫn y nguyên như trước ngày anh mất, chỉ có cô là cảm thấy mình đã già đi nhiều so với tuổi mười sáu.

Cô nhắn cho Mai: Mày có tin vụ bốn chín ngày không?

Mai trả lời sau vài phút: Tao không tin cũng không phải kiểu duy tâm gì, nhưng tao nghĩ tin hay không không quan trọng bằng việc tìm ra sự thật. Ông via tao mất năm ngoái, nhà tao cũng cúng đủ kiểu, nhưng tao chưa từng thấy cái gì lạ như nhà mày kể.

Ừ. Vy gõ, rồi ngồi im một lúc, ngón tay lơ lửng trên bàn phím ảo.

À này, Mai nhắn tiếp, bố tao có tài khoản dev trên mấy cái app kiểm soát phụ huynh đấy, để test bảo mật cho khách hàng doanh nghiệp. Nếu sau này cần tra sâu hơn, tao thử mượn xem sao. Nhưng giờ chưa cần đâu, cứ từ từ đã.

Vy đọc tin nhắn đó, cảm giác như vừa được trao thêm một quân bài dự phòng, dù chưa biết khi nào sẽ cần dùng tới. Cô gõ lại: Cảm ơn mày. Thật ra tao thấy đỡ hơn nhiều từ khi kể cho mày nghe.

Bạn bè để làm gì. Mai trả lời, kèm một biểu tượng cảm xúc nhỏ.

Vy tắt laptop, nằm xuống giường, lấy lịch để bàn ra xem, đếm ngược tới ngày cúng bốn mươi chín ngày sắp tới, chỉ còn vài hôm nữa. Cô tự hỏi liệu sau cột mốc đó, mọi thứ có dừng lại hay không, liệu dòng chữ "đang nhập" có biến mất đúng như lời người ta vẫn nói về việc linh hồn đã qua hết các cửa hay chưa.

Một phần trong cô mong điều đó xảy ra, để mọi chuyện có một lời giải gọn gàng, để cô không phải tiếp tục thức mỗi đêm với trái tim đập loạn nhịp. Nhưng một phần khác trong cô, phần cô chưa dám thừa nhận với chính mình, lại sợ điều ngược lại còn hơn: sợ rằng khi dòng chữ đó biến mất thật, cô sẽ mất luôn cái cảm giác mong manh rằng anh trai mình vẫn còn ở đâu đó, dù chỉ là một cái bóng mờ trong một ứng dụng chat vô tri.

Cô nhắm mắt, cố ngủ, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng giữa ba hướng: hướng của Mai với những con số và logic kỹ thuật, hướng của bà nội với những cửa ngục và linh hồn, và hướng thứ ba, hướng cô vẫn cố lảng tránh nhất, hướng dẫn thẳng về phía cánh cửa phòng chứa đồ sau nhà, nơi có một người đàn ông cô gọi là bố vẫn đang giữ một bí mật của riêng ông.

Ngoài cửa sổ, khu tập thể Nghĩa Tân chìm trong yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ, và xa xa, tiếng còi xe lẻ loi vọng lại từ phía đường lớn, rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho một đêm dài nữa Vy phải tự mình vượt qua.

Cô mở lại cuốn sổ tay, lật qua từng trang đã ghi kể từ đêm đầu tiên, đếm lại: bốn lần quan sát trạng thái "đang nhập", hai lần thấy đèn phòng chứa đồ sáng, một câu nói bỏ lửng của bà nội về vụ đi lạc năm xưa. Từng mảnh rời rạc, chưa ghép được thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng cô có cảm giác nếu cứ kiên nhẫn ghi chép như vậy, sớm muộn gì các mảnh ghép cũng sẽ tự tìm được chỗ của chúng.

Cô gấp sổ lại, đặt xuống dưới gối như thường lệ, kéo chăn lên tới cằm. Ngày mai là thứ Hai, còn vài hôm nữa là tới ngày cúng bốn mươi chín ngày, và không biết vì sao, cô có linh cảm mơ hồ rằng sau cột mốc đó, mọi chuyện trong nhà này sẽ không còn giữ được vẻ bình lặng giả tạo như bấy lâu nay nữa.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →