Sáng sớm, cả căn hộ tập thể đã rộn ràng từ lúc trời còn nhá nhem, mùi xôi gấc đỏ au quyện với mùi nhang trầm lan khắp các phòng. Mẹ dậy từ bốn giờ, cùng hai người dì bên nội chuẩn bị mâm cúng, tay thoăn thoắt xếp từng đĩa: gà luộc buộc chéo cánh, xôi gấc, canh măng, một đĩa hoa quả đủ năm loại, và một bát chè trôi nước Khang vẫn thích ăn hồi nhỏ.
Bà Xuyến từ quê lên từ tối hôm trước, mang theo một túi trầu cau và mấy thứ đồ lễ bà tự tay chuẩn bị. Bà ngồi giám sát việc bày biện, thỉnh thoảng chỉnh lại vị trí một đĩa lễ cho đúng hướng, miệng lẩm bẩm những câu quen thuộc của người lớn tuổi khi làm việc hệ trọng.
Họ hàng bắt đầu tới từ bảy giờ, căn phòng khách vốn đã chật lại càng thêm chật. Vy đứng ở góc, phụ rót nước mời khách, cố giữ khuôn mặt bình thản như những người lớn xung quanh, dù trong lòng cô đang cuộn lên một cơn sóng cảm xúc khó gọi tên.
Buổi lễ bắt đầu lúc tám giờ, sư thầy được mời tới tụng kinh, tiếng mõ đều đều, tiếng tụng niệm trầm bổng lan khắp phòng. Mẹ quỳ trước bàn thờ, hai vai run lên từng chặp dù cố kìm giữ. Bố đứng phía sau, tay đặt lên vai mẹ, gương mặt không biểu lộ gì nhiều nhưng ánh mắt nhìn vào tấm ảnh Khang trên bàn thờ có gì đó rất xa xăm, như đang nói chuyện với con trai bằng một thứ ngôn ngữ chỉ hai người hiểu.
Tin đứng cạnh Vy, nắm chặt tay chị, lần đầu tiên trong suốt buổi lễ cậu bé im lặng hoàn toàn, không hỏi han gì, chỉ nhìn khói nhang bay lên cuộn tròn rồi tan biến vào không khí.
Sau khi lễ tụng kết thúc, khách khứa ở lại dùng cơm, câu chuyện xoay quanh những kỷ niệm về Khang, có người kể chuyện anh từng sửa xe giúp không lấy tiền, có người nhắc chuyện anh hay trêu chọc em họ trong những dịp giỗ chạp trước đây. Tiếng cười xen lẫn tiếng thở dài, một bầu không khí vừa ấm áp vừa nặng nề cùng lúc.
Vy len lỏi qua đám đông, tìm một góc yên tĩnh để thở. Cô ngồi xuống bậc thềm sau nhà, nhìn ra sân, mắt vô tình dừng lại ở cánh cửa phòng chứa đồ, giờ đây đóng kín như một chứng nhân im lặng của mọi bí mật đang diễn ra trong ngôi nhà này.
Chiều tà, khách khứa dần ra về, căn nhà trở lại vẻ tĩnh lặng thường ngày, chỉ còn sót lại mùi nhang trầm vương vấn và mấy đĩa đồ ăn còn thừa trên bàn. Mẹ ngồi thẫn thờ trên ghế, đôi mắt sưng húp vì khóc cả ngày, bà Xuyến ngồi cạnh, nắm tay con dâu, không nói gì, chỉ để bàn tay già nua ấy truyền hơi ấm sang.
Đêm đó, dù cả người mệt lử sau một ngày dài, Vy vẫn không thể không kiểm tra điện thoại đúng giờ như thói quen đã hình thành suốt gần một tháng qua. Cô ngồi trong bóng tối phòng mình, chờ đợi, lòng thầm mong hôm nay, sau khi lễ bốn mươi chín ngày đã hoàn thành, mọi thứ sẽ khác đi, dòng chữ đó sẽ không xuất hiện nữa, như một sự khép lại đúng nghĩa.
Nhưng đúng 23 giờ, như không hề hay biết gì về nghi lễ vừa diễn ra ban sáng, dòng chữ quen thuộc lại hiện lên màn hình.
Đặng Gia Khang đang nhập...
Vy nhìn dòng chữ đó, không còn cảm giác hoảng sợ như những lần đầu, thay vào đó là một nỗi buồn lặng lẽ dâng lên trong ngực. Cô nhận ra hiện tượng này không hề vận hành theo bất cứ quy luật tâm linh nào bà nội từng kể, nó không quan tâm tới bảy lần bảy cửa ngục, không quan tâm tới việc gia đình đã làm đủ lễ nghi hay chưa.
Nó chỉ vận hành theo một quy luật khác, một quy luật của con người, và Vy bắt đầu hiểu ra rằng mình sẽ phải tìm tới tận cùng sự thật đó, dù con đường phía trước có dẫn tới đâu.
Cô nhìn quanh mâm cúng đã dọn gọn ghẽ trên bàn thờ, tự hỏi liệu một nghi lễ có thể thật sự khép lại một điều gì đó, hay chỉ là cách người sống tự cho phép mình thở ra sau một khoảng lặng dài, trong khi những sợi dây vô hình nối họ với người đã khuất vẫn còn nguyên đó, chưa hề đứt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →