Vài ngày sau lễ bốn mươi chín ngày, cuộc sống dần trở lại nhịp cũ, dù nhịp cũ đó giờ mang một sắc thái khác hẳn. Vy vẫn thức mỗi đêm, vẫn ghi chép đều đặn, nhưng cô bắt đầu mở rộng phạm vi tìm hiểu, không chỉ giới hạn ở nhóm chat gia đình.
Tối thứ Sáu, nằm trong phòng, cô mở lại tài khoản mạng xã hội của Khang, thứ vẫn còn tồn tại nguyên vẹn dù chủ nhân đã không còn. Cô lướt qua các bài đăng cũ, những tấm ảnh anh chụp cùng bạn bè, vài dòng trạng thái vu vơ về công việc sửa xe, về những chuyến chạy xe ôm công nghệ ban đêm để kiếm thêm.
Cô dừng lại ở mục xem ai đã xem story cũ anh từng đăng, một tính năng cô ít khi để ý trước đây. Danh sách hiện lên vài cái tên quen thuộc, bạn bè cùng lớp học nghề, vài người họ hàng xa. Nhưng có một cái tên xuất hiện đều đặn hơn hẳn những người khác: Bùi Ngọc Thảo.
Vy nhấn vào xem thời gian, thấy Thảo đã xem lại gần như toàn bộ story cũ của Khang, không chỉ một lần mà nhiều lần, trải dài suốt ba tuần qua. Cô kéo xuống xem thêm, nhận ra khung giờ Thảo hoạt động thường rơi vào khoảng gần mười một giờ đêm, một con số khiến tim Vy đập nhanh hơn.
Cô ngồi thẳng dậy, mở lại cuốn sổ tay, viết thêm dòng mới: Thảo xem story cũ gần 23h. Có liên quan tới "đang nhập" không?
Suy nghĩ này bám riết lấy cô suốt buổi tối. Thảo là bạn gái của Khang trong tám tháng cuối đời anh, hai người chia tay chỉ vài tuần trước khi tai nạn xảy ra, một chi tiết Vy chỉ biết loáng thoáng qua lời kể của mẹ, chưa bao giờ hỏi kỹ hơn vì sợ chạm vào nỗi đau của người khác.
Cô nhớ lại buổi đám tang, hình ảnh Thảo đứng ở góc phòng suốt mấy tiếng đồng hồ, không dám bước tới gần quan tài, chỉ lặng lẽ đứng nhìn từ xa, tay siết chặt một bó hoa cúc trắng nhỏ. Lúc đó Vy còn quá bận rộn với nỗi đau của chính mình để để ý kỹ, nhưng giờ nghĩ lại, cô nhận ra dáng vẻ đó không giống một người bạn gái cũ bình thường, mà giống một người đang mang một nỗi đau không được phép nói ra thành lời.
Nếu Thảo vẫn còn giữ liên lạc gần gũi với gia đình theo một cách nào đó, nếu cô ấy vẫn còn cách nào đó để vào được tài khoản của Khang, thì mọi thứ có thể có một lời giải hoàn toàn khác với những gì Vy từng tưởng tượng.
Cô mở lại đoạn tin nhắn cũ giữa mình và Thảo, chỉ vài dòng ngắn gọn trao đổi sau đám tang, cảm ơn nhau vì đã tới viếng. Ngón tay cô lơ lửng trên bàn phím một lúc lâu, gõ rồi xoá đi vài lần trước khi quyết định gửi một tin nhắn ngắn gọn.
Chị Thảo ơi, khi nào chị rảnh, em muốn hỏi chị vài điều về anh Khang được không ạ?
Tin nhắn được gửi đi lúc gần nửa đêm. Vy đặt điện thoại xuống, không mong đợi trả lời ngay, nhưng chưa đầy năm phút sau, điện thoại rung lên một tiếng.
Ừ được, mai chị rảnh buổi chiều, em muốn gặp trực tiếp hay nhắn tin cũng được.
Vy nhìn tin nhắn, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng đan xen. Cô gõ lại, đề nghị gặp trực tiếp ở quán trà sữa gần trường, nơi cô nhớ Khang từng dẫn cả nhà tới ăn thử vài lần trước đây.
Thảo đồng ý ngay, không hỏi thêm lý do, như thể cô cũng đang chờ một cơ hội để nói chuyện với ai đó trong gia đình Khang mà không phải giữ ý tứ quá mức.
Đêm đó, Vy trằn trọc lâu hơn thường lệ, không phải vì chờ dòng chữ "đang nhập" xuất hiện, mà vì những câu hỏi cô sẽ hỏi Thảo ngày mai cứ xoay vòng trong đầu, mỗi lần sắp xếp lại một cách khác nhau, mỗi lần lại thấy chưa ổn.
Cô tự nhủ mình phải khéo léo, không được để lộ ra ngay từ đầu rằng cô đang nghi ngờ, chỉ cần hỏi thăm nhẹ nhàng, quan sát phản ứng, rồi từ từ dẫn dắt câu chuyện tới những chi tiết cần thiết. Cô chưa từng làm việc kiểu điều tra thế này trong đời, chỉ học lỏm được vài mẹo qua các bộ phim trinh thám hay xem cùng Khang những buổi tối cuối tuần ngày trước.
Nghĩ tới đó, cô bất giác mỉm cười một mình trong bóng tối, một nụ cười thoáng qua rất nhanh rồi tắt ngấm, thay bằng nỗi buồn quen thuộc đã trở thành một phần trong cô suốt hơn một tháng qua.
Cô với tay tắt đèn bàn học, nằm xuống, nhưng đầu óc vẫn chưa chịu ngừng suy nghĩ. Cô tự hỏi nếu ngày mai gặp Thảo mà không tìm ra được gì mới, liệu cô có nên quay sang nghi ngờ chính những người trong nhà mình hay không, một hướng đi cô vẫn luôn cố gắng trì hoãn nghĩ tới, vì nó kéo theo quá nhiều điều cô chưa sẵn sàng đối diện. Ít nhất, nghi ngờ một người ngoài gia đình vẫn còn dễ chịu hơn nhiều so với việc phải nghi ngờ chính bố mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →