Quán trà sữa nằm ngay góc phố gần trường, không gian nhỏ nhưng ấm cúng, nhạc nhẹ phát ra từ loa treo góc trần. Vy tới sớm mười phút, chọn bàn trong góc, order một ly trà sữa trân châu ít đường, tay đặt trên bàn không yên, cứ gõ nhịp lên mặt bàn gỗ.
Thảo tới đúng giờ, mặc áo khoác dạ màu be, tóc buộc gọn phía sau, gương mặt có nét mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp. Cô ngồi xuống đối diện Vy, gọi một ly trà sữa nhiều đường, loại Khang từng chê cô uống "ngọt như nước đường thắng".
"Em lớn nhanh thật đấy." Thảo mở lời trước, giọng nhẹ nhàng, cố xua tan bầu không khí căng thẳng. "Lần cuối chị gặp em là hồi sinh nhật anh Khang năm ngoái, lúc đó em còn để tóc ngắn cơ mà."
"Dạ, em mới để dài lại từ hè." Vy đáp, cố nặn ra một câu chuyện phiếm để làm dịu không khí trước khi vào chuyện chính. "Chị dạo này học hành sao rồi ạ, năm nhất chắc nhiều bài vở lắm."
"Cũng ổn, chỉ là hơi khó tập trung dạo gần đây thôi." Thảo cười gượng, nhìn xuống ly trà sữa trước mặt, chưa chạm vào.
"Cảm ơn chị đã tới ạ." Vy mở lời, giọng hơi cứng vì hồi hộp.
"Không sao, chị cũng muốn gặp em từ lâu rồi, chỉ là chưa có dịp." Thảo cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Vy. "Em muốn hỏi chị điều gì?"
Vy hít một hơi, cố giữ giọng bình thản. "Em muốn hỏi về anh Khang thôi ạ, những ngày cuối trước khi anh mất, chị với anh có còn nói chuyện nhiều không?"
Thảo im lặng một lúc, tay xoay nhẹ ly trà sữa trước mặt. "Bọn chị chia tay được khoảng ba tuần trước khi anh mất. Không có gì to tát đâu, chỉ là cả hai đều bận, anh thì học nghề với làm thêm, chị thì chuẩn bị thi cuối kỳ, dần dần thấy không còn thời gian cho nhau nữa, nên quyết định dừng lại, coi như bạn bè."
"Vậy sau khi chia tay, hai người còn liên lạc gì không ạ?"
"Thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm thôi, không nhiều." Thảo đáp, giọng chậm hơn một chút, ánh mắt hơi tránh né. "Anh Khang hay chê chị gọi trà sữa nhiều đường quá, lần nào cũng nhắc, dù chị chẳng bao giờ đổi ý."
Vy nhìn Thảo, nhận ra bàn tay chị đang siết nhẹ vào thành ly, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để cô nhận ra có điều gì đó Thảo đang cố kiềm lại. Cô quyết định đi thẳng vào vấn đề, dù biết làm vậy có thể hơi đường đột.
"Chị Thảo, gần đây chị có... có xem lại story cũ của anh Khang không ạ? Em thấy tên chị hiện trong danh sách xem, khá thường xuyên."
Thảo khựng lại, ánh mắt thoáng chút bất ngờ rồi cụp xuống, không nhìn thẳng vào Vy nữa. "Chị... chị xin lỗi nếu làm em khó chịu. Chị chỉ xem lại thôi, không dám nhắn gì đâu, sợ phiền tới gia đình. Sau khi chia tay rồi mà anh mất đột ngột như vậy, chị không có tư cách gì để đau buồn công khai cả, nên chị chỉ âm thầm xem lại vài tấm ảnh cũ vào ban đêm, lúc không ai để ý."
Câu trả lời của Thảo nghe chân thật, nhưng Vy vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, vẫn còn một câu hỏi quan trọng chưa được hỏi. "Chị có bao giờ... đăng nhập vào tài khoản khác của anh, kiểu như tài khoản chat gia đình gì đó không ạ?"
Thảo nhìn Vy, ánh mắt lộ rõ sự bối rối. "Tài khoản chat gia đình? Chị không biết gì về cái đó cả. Chị với anh Khang chưa bao giờ trao đổi mật khẩu của nhau, cũng không có lý do gì để chị vào đó được. Sao em hỏi vậy?"
Vy định giải thích thêm, nhưng chưa kịp mở lời, Thảo đã đứng bật dậy, mặt tái đi, giọng gấp gáp: "Chị xin lỗi, chị phải về, có việc gấp." Cô lấy ví trả tiền vội vàng, không kịp chờ Vy phản ứng, rồi bước nhanh ra khỏi quán, để lại ly trà sữa còn gần đầy trên bàn.
Vy ngồi lại một mình, nhìn theo bóng Thảo khuất sau cánh cửa kính, lòng đầy nghi hoặc. Phản ứng đó có phải là dấu hiệu của một điều gì đó Thảo đang giấu giếm, hay chỉ đơn giản là cô ấy quá xúc động khi phải nói về những chuyện nhạy cảm này với em gái của người yêu cũ đã mất?
Cô nhìn hai ly trà sữa còn lại trên bàn, một ly gần cạn, một ly gần như nguyên vẹn, và tự hỏi liệu mình vừa tìm ra một manh mối quan trọng, hay chỉ vừa làm tổn thương thêm một người cũng đang mang nỗi đau riêng không kém gì gia đình cô.
Cô ngồi thêm một lúc, nhìn ra cửa kính quán, dòng người qua lại ngoài phố tấp nập như chẳng có chuyện gì xảy ra trong thế giới nhỏ bé của cô. Cô lấy điện thoại ra, định nhắn tin xin lỗi Thảo vì đã hỏi những câu đường đột, nhưng gõ được vài chữ lại xoá đi, không biết nên diễn đạt thế nào cho đúng. Cuối cùng cô cất máy vào túi, trả tiền hai ly trà sữa, bước ra khỏi quán, lòng nặng trĩu hơn lúc bước vào, mang theo nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →