🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Về tới nhà, Vy còn chưa kịp cởi giày thì Tin đã lao ra từ phòng khách, kéo tay chị. "Chị Vy, chơi game với em đi, em mới cài được cái game xếp hình mới, hay lắm!"

Vy định từ chối, đầu óc còn rối bời vì cuộc gặp lúc chiều, nhưng nhìn gương mặt háo hức của em, cô đổi ý, ngồi xuống sàn phòng khách cạnh Tin, cầm lấy chiếc điện thoại cũ của bố mẹ dùng để chơi game cho trẻ con.

"Chơi kiểu gì đây?" Vy hỏi, cố nặn ra một nụ cười.

"Đơn giản lắm, xếp mấy khối màu cho khớp nhau, ai xong trước thì thắng." Tin giải thích, tay bấm loạn xạ trên màn hình, ríu rít kể thêm luật chơi dù Vy chưa hỏi.

Mẹ đang nấu ăn trong bếp, tiếng dao thớt lách cách vọng ra đều đặn, thỉnh thoảng bà ngó ra xem hai chị em chơi, khẽ mỉm cười rồi quay vào tiếp tục công việc. Bố ngồi ở bàn ăn, tay đang sửa lại cái quai dép bị đứt của Tin, cây kim khâu chuyên dụng loại dùng cho da chuyển động thoăn thoắt trong tay ông.

Cảnh tượng bình dị này khiến Vy chợt thấy lòng dịu lại, những căng thẳng từ cuộc gặp với Thảo lúc chiều tạm thời lùi ra sau, nhường chỗ cho một cảm giác ấm áp hiếm hoi cô đã không còn cảm nhận được thường xuyên kể từ sau đám tang.

Tin thua ba ván liền, mặt xị ra nhưng vẫn cười, đòi chơi thêm ván nữa. "Chị Vy giỏi ghê, chắc do chị lớn hơn thôi, để em luyện thêm."

"Ừ, luyện thêm đi, biết đâu mai mốt lại thắng chị." Vy trêu, xoa đầu em.

Bố đặt cây kim khâu xuống, cầm chiếc dép đã sửa xong đưa cho Tin thử. "Vừa chưa con?"

"Vừa lắm bố ơi, bố khâu đẹp thật đấy." Tin xỏ chân vào dép, chạy vòng quanh phòng khách thử độ chắc chắn, khiến mẹ trong bếp phải nhắc chạy chậm lại kẻo trượt ngã.

Bố nhìn theo con trai út, khoé miệng hơi nhếch lên, gần như một nụ cười, dù chỉ thoáng qua rất nhanh rồi biến mất, thay bằng vẻ trầm lặng quen thuộc. Ông đứng dậy, cất hộp đồ khâu vào ngăn tủ, bước ra hiên đứng một lúc, nhìn trời tối dần bên ngoài, không nói thêm gì.

Cô nhìn quanh phòng khách, nhìn mẹ đang cặm cụi trong bếp, nhìn bố đang chăm chú khâu vá, nhìn Tin đang say sưa với trò chơi trên tay, và chợt nghĩ, nếu bây giờ cô đứng dậy, nói thẳng với cả nhà về mọi thứ mình đã biết, mọi thứ mình đang nghi ngờ, liệu khoảnh khắc bình yên nhỏ nhoi này có còn giữ được không, hay sẽ vỡ tan ngay lập tức như một quả bóng xà phòng chạm phải cạnh sắc.

Cô nghĩ tới việc hỏi thẳng bố về những đêm ông vào phòng chứa đồ, hỏi thẳng mẹ về vụ đi lạc năm xưa, hỏi thẳng cả nhà xem có ai biết gì về hiện tượng "đang nhập" hay không. Nhưng mỗi lần câu hỏi đó lên tới đầu lưỡi, cô lại nuốt xuống, sợ rằng một khi đã hỏi ra, cả nhà sẽ buộc phải cùng lúc đối diện với những điều mà có lẽ, ai cũng đang cố tình né tránh theo cách riêng của mình.

"Chị Vy ơi, tới lượt chị rồi kìa." Tin giục, kéo tay áo chị.

Vy giật mình, quay lại màn hình, bấm loạn xạ theo bản năng, thua thêm một ván nữa, khiến Tin cười sảng khoái, vỗ tay đắc thắng.

"Chị thua rồi nhé, chị thua rồi nhé!" Tin hét lên, chạy vòng quanh phòng khách ăn mừng, khiến mẹ trong bếp phải ngó ra nhắc nhỏ giọng lại kẻo hàng xóm phiền.

Vy nhìn em cười, lòng chợt dấy lên một quyết tâm mới, không phải quyết tâm hỏi thẳng ngay lập tức, mà là quyết tâm phải tìm ra sự thật một cách chắc chắn trước, để khi cô nói ra, cô sẽ có đủ bằng chứng, đủ sự thấu hiểu, để không làm tổn thương thêm bất kỳ ai trong ngôi nhà này, kể cả người đang giữ bí mật.

Tối đó, trước khi đi ngủ, cô mở sổ tay ra, viết một dòng khác hẳn những dòng ghi chép sự kiện trước đó: Mình sẽ tìm ra sự thật trước khi hỏi ai. Không phải vì không tin, mà vì mình muốn cả nhà được chuẩn bị.

Cô gấp sổ lại, tắt đèn, nằm xuống, lắng nghe tiếng cả nhà dần chìm vào giấc ngủ qua những âm thanh quen thuộc: tiếng nước chảy từ phòng tắm, tiếng cửa phòng khép lại, tiếng ho khẽ của bố vọng qua tường mỏng. Đêm nay, cô tự nhủ mình sẽ không thức canh giờ nữa, chỉ để cho mọi thứ trôi qua tự nhiên, và có lẽ, chính vì buông lỏng như vậy, cô lại ngủ thiếp đi nhanh hơn mọi khi.

Trong giấc ngủ chập chờn, cô mơ thấy mình đứng giữa hội chợ hoa xuân đông đúc, tiếng loa phát thanh, tiếng người mua bán ồn ào vây quanh, và cô đang chạy tìm một ai đó giữa dòng người, gọi tên mà không ai quay lại. Cô tỉnh giấc giữa đêm, tim đập nhanh, phải mất một lúc mới nhận ra mình đang nằm an toàn trong phòng riêng, không phải giữa hội chợ nào cả. Cô nhìn đồng hồ, mới hơn hai giờ sáng, kéo chăn lên tới cổ, cố ngủ tiếp, tự hỏi không biết giấc mơ vừa rồi là của riêng cô, hay là một mảnh ký ức nào đó cô vô tình nghe được từ người lớn rồi giữ lại trong tiềm thức suốt bao năm qua.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →