Đêm đó, dù đã tự nhủ sẽ không thức canh giờ nữa, Vy vẫn tỉnh giấc đúng lúc nửa đêm, như thể cơ thể cô đã tự đặt một chiếc đồng hồ báo thức vô hình suốt hơn một tháng qua, không cách nào tắt đi được.
Cô nằm im trong bóng tối, không định mở điện thoại ngay, chỉ lắng nghe những âm thanh quen thuộc của căn nhà lúc nửa đêm: tiếng quạt trần kêu è è, tiếng xe máy xa xa ngoài đường lớn, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Mọi thứ đều bình thường, đều là những âm thanh cô đã nghe qua không biết bao nhiêu lần trong suốt những đêm mất ngủ vừa qua.
Cuối cùng, như một thói quen khó bỏ, cô với tay lấy điện thoại trên bàn, mở khoá màn hình.
Đồng hồ hiện 0 giờ 15 phút.
Nhóm "Nhà Mình 🏠" vẫn im lìm, không có gì bất thường. Vy định tắt màn hình, quay lại ngủ tiếp, nhưng đúng lúc đó, một dòng thông báo mới hiện lên, khác hẳn mọi lần trước.
Không phải "đang nhập". Là một tin nhắn thật sự đã được gửi.
Đặng Gia Khang: Từ từ, có anh đây.
Vy ngồi bật dậy như bị điện giật, tim đập dồn dập tới mức cô nghe rõ cả nhịp đập của chính mình trong tai. Cô đọc lại dòng chữ đó ba, bốn lần, không tin nổi vào những gì đang hiện trước mắt. Đúng câu nói quen thuộc anh vẫn hay dùng, đúng cái cách anh vẫn an ủi cô mỗi lần cô gặp chuyện buồn, không thêm không bớt một chữ nào.
Tay cô run tới mức chụp màn hình lần đầu bị trượt, chạm nhầm vào nút khác. Cô hít một hơi thật sâu, cố định tâm, chụp lại lần hai, kịp lưu được ảnh trước khi làm bất cứ điều gì khác.
Cô nhìn đồng hồ: 0 giờ 17 phút.
Cô định gọi ngay cho Mai, nhưng nghĩ lại, sợ tiếng chuông điện thoại sẽ đánh thức cả nhà, cô đành nhắn tin thay, ngón tay gõ vội vàng, sai chính tả liên tục:
Mai ơi có tin nhắn thật vừa gửi trong nhóm, đúng câu anh Khang hay nói, tao sợ quá
Cô gửi đi, mắt vẫn không rời khỏi màn hình nhóm chat, chờ xem có thêm điều gì xảy ra không. Dòng ba chấm "đang nhập" xuất hiện lại ngay sau đó, như thể người gửi tin nhắn đang định gõ thêm điều gì đó nữa.
Vy nín thở, chờ đợi. Ba chấm nhảy lên nhảy xuống chừng ba mươi giây, rồi dừng hẳn. Không có tin nhắn nào khác được gửi thêm.
Cô kiểm tra lại thời gian: 0 giờ 20 phút. Đúng ba phút kể từ khi tin nhắn đầu tiên xuất hiện.
Rồi, ngay trước mắt cô, tin nhắn đó biến mất khỏi khung chat. Không phải bị thu hồi theo cách hiển thị "tin nhắn đã bị xoá" như cô từng thấy khi bạn bè lỡ tay gửi nhầm gì đó. Nó biến mất hoàn toàn, sạch sẽ, như chưa từng tồn tại, chỉ còn khung chat trống trơn nằm im lìm dưới ánh sáng màn hình.
Vy nhìn tấm ảnh chụp màn hình mình vừa lưu, đó là bằng chứng duy nhất còn sót lại, chứng minh rằng cô không hề tưởng tượng ra chuyện này.
Cô lồm cồm bò ra khỏi giường, không bật đèn, rón rén đi kiểm tra từng phòng trong nhà. Phòng bố mẹ đóng kín, tiếng ngáy nhẹ của bố vọng ra đều đặn qua khe cửa. Phòng Tin cũng vậy, cậu bé ngủ say sưa, tay ôm chặt con gấu bông cũ. Không ai trong nhà đang thức, không ai đang cầm điện thoại nào khác của Khang.
Cô đứng giữa hành lang tối, một mình, tay vẫn siết chặt điện thoại, lòng ngổn ngang trăm mối. Nếu không phải một trục trặc kỹ thuật ngẫu nhiên, nếu không phải ai trong nhà này đang gõ, vậy ai, hay điều gì, vừa gửi một tin nhắn mang đúng giọng điệu, đúng câu nói quen thuộc của một người đã mất hơn một tháng trước?
Điện thoại trong tay cô rung lên, Mai gọi video. Vy bắt máy ngay, giọng còn run: "Mày thấy chưa, tao chụp màn hình lại rồi, gửi cho mày xem ngay đây."
"Tao thấy rồi, mày gửi tao đi." Mai đáp, giọng cũng không giấu nổi sự căng thẳng. "Vy, cái này khác hẳn mấy lần trước đấy. Trước chỉ là trạng thái đang nhập thôi, lần này là tin nhắn thật sự được gửi đi rồi bị xoá. Cái đó không đơn giản như tao nghĩ nữa rồi."
Vy gửi tấm ảnh chụp màn hình qua, ngồi im nghe tiếng Mai lẩm bẩm phân tích ở đầu dây bên kia, những thuật ngữ kỹ thuật cô không hiểu hết, nhưng giọng điệu của Mai, vốn luôn bình tĩnh và tự tin, giờ cũng có phần lung lay.
"Tao không biết phải tin vào cái gì nữa." Vy thì thầm, gần như nói với chính mình hơn là với Mai. "Tao muốn tin đó là anh tao thật, nhưng tao cũng biết chuyện đó không có lý."
"Tao không nói mày sai khi muốn tin điều đó." Mai đáp, giọng dịu lại. "Nhưng dù là gì đi nữa, mày cũng không thể cứ mãi mù mờ như này được. Mai đi học, mình phải nghĩ ra bước tiếp theo."
Cuộc gọi kết thúc, Vy ngồi lại một mình giữa hành lang tối, ánh sáng duy nhất là màn hình điện thoại đã tắt hẳn, để lại khung chat trống trơn, im lìm như chưa từng có điều gì kỳ lạ xảy ra nơi đây. Cô nhìn xuống tấm ảnh chụp màn hình còn lưu trong thư viện, bằng chứng duy nhất cho một điều mà từ giờ trở đi, cô biết mình sẽ không thể dừng lại cho tới khi tìm ra câu trả lời cuối cùng, dù phải đi tới đâu, dù phải đối diện với ai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →