🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, nắng hiếm hoi của mùa đông Hà Nội len qua cửa sổ lớp học, chiếu thành từng vệt dài trên mặt bàn gỗ. Vy ngồi cạnh Mai, cả hai tranh thủ giờ tự học để bàn chuyện, giọng thì thầm đủ nghe.

"Tao nghĩ kỹ rồi." Mai nói, mở laptop nhỏ ra, gõ vài dòng vào một trang web. "Mình không thể cứ đoán mò mãi được. Phải hỏi thẳng công ty làm ra cái app đó, may ra họ có câu trả lời kỹ thuật rõ ràng."

"Hỏi kiểu gì? Chẳng lẽ gọi điện nói thẳng nhà tao có ma trong nhóm chat à?" Vy hỏi, nửa đùa nửa thật.

"Không, viết email đàng hoàng, hỏi về vấn đề kỹ thuật thôi, kiểu tài khoản người dùng đã ngừng hoạt động vẫn hiển thị trạng thái hoạt động bất thường." Mai gõ nhanh, soạn một email dài, câu chữ chuyên nghiệp hơn hẳn tuổi mười sáu của cô. "Nhà tao cũng dùng app này, tao viết với tư cách người dùng thắc mắc kỹ thuật, không nhắc chuyện riêng của mày vào."

Vy đọc lại email qua vai bạn, gật gù đồng ý, thêm vào vài chi tiết cụ thể về khung giờ xuất hiện, về cả sự việc tin nhắn thật xuất hiện rồi biến mất đêm trước. Hai đứa gửi email đi ngay trong giờ tự học, tới địa chỉ hỗ trợ khách hàng công khai trên website của AnBình.

Chưa đầy năm phút sau, một email tự động phản hồi: "Cảm ơn bạn đã liên hệ AnBình. Yêu cầu của bạn đã được ghi nhận và sẽ được xử lý trong vòng 3-5 ngày làm việc."

"Ba tới năm ngày làm việc á?" Vy thở dài, gập máy tính lại. "Chờ được chừng đó chắc tao phát điên mất."

"Kiên nhẫn đi, đây là quy trình chuẩn của mấy công ty lớn rồi, làm gì có chuyện họ trả lời ngay được." Mai an ủi, dù giọng cũng không giấu nổi vẻ sốt ruột không kém gì bạn.

Giờ tan học, hai đứa đạp xe về cùng nhau một đoạn, Mai vẫn không ngừng bàn thêm về những khả năng kỹ thuật có thể xảy ra, còn Vy chỉ lặng lẽ nghe, đầu óc vẫn vương vấn hình ảnh mẹ xới cơm dư mỗi tối, hình ảnh bố lặng lẽ rời mâm cơm sớm hơn mọi khi. Cô không nói với Mai về những chi tiết đó, phần vì chưa đủ chắc chắn, phần vì có một góc nào đó trong lòng cô vẫn muốn giữ lại một khoảng riêng tư cho gia đình mình, dù đang đi tìm sự thật cùng người bạn thân nhất.

Ba ngày trôi qua, không có gì thêm ngoài sự im lặng từ phía AnBình. Vy vẫn tiếp tục ghi chép mỗi đêm, dòng "đang nhập" vẫn xuất hiện đều đặn, không còn tin nhắn thật nào được gửi thêm như đêm hôm nọ, như thể sự kiện đó chỉ là một lần ngoại lệ hiếm hoi.

Tới ngày thứ tư, khi Vy đang ngồi trong lớp nghe giảng bài Hoá học, điện thoại trong túi rung lên, một cuộc gọi từ số lạ đầu số Hà Nội. Cô lén xin phép ra ngoài, bắt máy ngay ngoài hành lang.

"Alo, xin chào, đây có phải số của bạn đã gửi email tới AnBình về vấn đề tài khoản không ạ?" Giọng một phụ nữ trẻ, lịch sự, chuyên nghiệp vang lên đầu dây bên kia.

"Dạ, đúng rồi ạ." Vy đáp, tim đập nhanh hơn.

"Chào bạn, mình là Hiên, bên tổ khiếu nại đặc biệt của AnBình. Bạn có thể sắp xếp thời gian tới văn phòng bên mình để trao đổi trực tiếp được không? Trường hợp của bạn hơi khác so với những khiếu nại thông thường, mình nghĩ nói chuyện trực tiếp sẽ hiệu quả hơn." Giọng chị Hiên vừa chuyên nghiệp vừa có gì đó ấm áp, không hề mang vẻ máy móc của một tổng đài viên thông thường.

"Dạ được ạ, em... em có thể tới sau giờ học được không ạ?" Vy đáp, giọng hơi lắp bắp vì bất ngờ.

Sau khi hẹn lịch xong, Vy đứng lặng ngoài hành lang một lúc, nhìn xuống điện thoại vừa tắt cuộc gọi, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì cuối cùng cũng có người từ phía công ty chịu lắng nghe, lo vì không biết cuộc gặp này sẽ dẫn tới điều gì, liệu nó có mang lại câu trả lời cô đang tìm kiếm, hay chỉ thêm một lớp phức tạp mới cho câu chuyện vốn đã rối ren.

Cô nhắn tin ngay cho Mai: Có người từ AnBình gọi, hẹn gặp trực tiếp chiều nay. Đi cùng tao không?

Tất nhiên rồi, chờ tao tan học đã. Mai trả lời gần như ngay lập tức, kèm theo một dãy dấu chấm than thể hiện sự phấn khích không kém gì Vy.

Vy cất điện thoại vào túi, quay lại lớp học, nhưng suốt tiết còn lại, cô không thể tập trung nghe giảng thêm một chữ nào. Trong đầu cô, hình ảnh giọng nói lịch sự của chị Hiên cứ vang vọng mãi, câu nói "trường hợp của bạn hơi khác so với những khiếu nại thông thường" khiến cô vừa tò mò vừa bất an, không biết "khác" ở đây nghĩa là khác theo hướng tốt hay xấu.

Hết giờ, cô thu dọn sách vở nhanh hơn thường lệ, lòng nôn nao chờ đợi buổi chiều, tự hỏi liệu cuộc gặp sắp tới có phải là bước ngoặt cô đang chờ đợi suốt hơn một tháng qua hay không.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →