🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Văn phòng AnBình nằm trên tầng mười hai một toà nhà văn phòng ở quận Cầu Giấy, sảnh lễ tân hiện đại với logo hình mái nhà xanh lá ôm hai vòng tay lớn treo trang trọng phía sau quầy tiếp tân. Vy và Mai ngồi chờ trên ghế sofa da, cả hai đều có phần lạc lõng giữa những nhân viên công sở mặc vest qua lại.

Chị Hiên xuất hiện đúng giờ hẹn, dáng người nhỏ nhắn, mặc áo sơ mi công sở giản dị, tóc buộc gọn, nụ cười thân thiện xua bớt phần nào sự căng thẳng của hai đứa trẻ. Chị dẫn cả hai vào một phòng họp nhỏ, kính trong suốt, bàn tròn với vài chai nước suối đặt sẵn.

"Cảm ơn hai em đã tới. Chị đọc email của các em rồi, thấy khá đặc biệt nên chị xin phép được gặp trực tiếp." Chị Hiên mở lời, giọng nhẹ nhàng, không có chút gì máy móc như Vy tưởng tượng trước khi tới.

Vy kể lại toàn bộ câu chuyện, từ đêm đầu tiên phát hiện trạng thái "đang nhập", tới sự kiện tin nhắn thật xuất hiện rồi biến mất. Chị Hiên lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú vào một cuốn sổ nhỏ, gương mặt không lộ vẻ ngạc nhiên quá mức như Vy dự đoán.

"Em có mang theo ảnh chụp màn hình không?" Chị Hiên hỏi khi Vy kể xong. Vy đưa điện thoại cho chị xem, chị Hiên nhìn kỹ tấm ảnh một lúc lâu, phóng to từng chi tiết, rồi ghi lại thời gian chính xác vào sổ tay của mình. "Cảm ơn em, chi tiết này rất hữu ích, chị sẽ đối chiếu với log hệ thống bên chị xem có khớp không."

"Vậy bên chị có ghi lại được ai đang đăng nhập không ạ?" Mai hỏi, giọng đầy hy vọng.

"Hệ thống chỉ ghi nhận có thiết bị đăng nhập và thời điểm, không định danh được đó là ai đang cầm máy." Chị Hiên đáp, giọng có phần tiếc nuối. "Đây cũng chính là giới hạn khiến chị không thể giúp các em nhiều hơn, dù rất muốn."

"Chị hiểu tình huống của em." Chị Hiên nói sau khi Vy kể xong, giọng chậm rãi, cân nhắc từng từ. "Theo quy định hiện tại của công ty, tài khoản người dùng không tự động bị xoá khỏi Nhóm Gia Đình Bắt Buộc trong bất kỳ trường hợp nào, kể cả khi người đó đã qua đời. Để xử lý, gia đình cần gửi đơn kèm giấy chứng tử bản sao công chứng, và quá trình xử lý không có mốc thời gian cam kết cụ thể."

"Vậy còn chuyện trạng thái 'đang nhập' thì sao ạ? Chị có giải thích được không?" Mai chen vào hỏi, giọng thực tế như mọi khi.

Chị Hiên do dự một chút trước khi trả lời. "Về mặt kỹ thuật, trạng thái đó chỉ có thể xuất hiện khi có thiết bị thật sự đăng nhập và mở khung soạn tin. Chị không thể truy cập được nội dung cụ thể ai đang làm gì trên thiết bị đó, hệ thống của bên chị chỉ ghi nhận trạng thái, không giám sát nội dung riêng tư của người dùng."

Cô ngừng lại một lúc, nhìn hai đứa trẻ trước mặt, rồi nói thêm, giọng có phần dè dặt hơn: "Chị nói thật với các em, đây không phải lần đầu tiên chị nhận được câu hỏi kiểu này."

Vy và Mai nhìn nhau, cả hai cùng ngồi thẳng dậy, chú ý hơn.

"Ý chị là còn có gia đình khác cũng gặp chuyện tương tự ạ?" Vy hỏi, giọng gấp gáp.

Chị Hiên gật đầu nhẹ, nhưng rồi lại lắc đầu, như tự kiềm lại chính mình. "Chị không được phép chia sẻ chi tiết thông tin khách hàng khác, mong em thông cảm. Nhưng chị có thể nói, đây là một vấn đề lớn hơn nhiều so với những gì công ty từng lường trước khi thiết kế tính năng Nhóm Gia Đình Bắt Buộc. Nó được làm ra để giữ các gia đình gần nhau hơn, nhưng chưa từng ai nghĩ tới trường hợp một thành viên trong nhóm không còn sống nữa."

Buổi gặp kết thúc sau gần một tiếng, chị Hiên hứa sẽ tìm hiểu thêm và liên lạc lại nếu có tiến triển gì mới, đưa cho Vy một tấm danh thiếp ghi số điện thoại riêng, một cử chỉ vượt ra ngoài quy trình thông thường của công ty.

Ra khỏi toà nhà, trời đã nhá nhem tối, đèn đường bắt đầu bật sáng dọc con phố Cầu Giấy đông đúc xe cộ giờ tan tầm. Vy và Mai đi bộ ra bến xe buýt, cả hai im lặng một lúc lâu, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng.

"Mày nghĩ có bao nhiêu gia đình khác đang gặp chuyện giống nhà mày không?" Mai hỏi, phá vỡ sự im lặng.

"Tao không biết." Vy đáp, nhìn dòng xe cộ lướt qua trước mặt. "Nhưng nếu đúng là không chỉ riêng nhà tao, thì ít nhất tao biết mình không điên, cũng không phải người duy nhất trên đời này đang phải sống với một điều không ai giải thích nổi."

Xe buýt tới, hai đứa lên xe, tìm được hai chỗ ngồi cạnh nhau gần cuối. Mai tựa đầu vào cửa kính, nhìn ánh đèn đường lướt qua ngoài phố, còn Vy lấy tấm danh thiếp chị Hiên đưa ra xem lại, những dòng chữ in nhỏ ghi tên đầy đủ và số điện thoại di động, thứ khiến cô cảm thấy như vừa có thêm một đồng minh thật sự, không chỉ là một nhân viên công ty làm đúng phận sự.

"Cảm ơn mày đã đi cùng tao hôm nay." Vy nói khẽ, không nhìn Mai, mắt vẫn dán vào tấm danh thiếp.

"Khỏi cảm ơn, bạn bè mà." Mai đáp, rồi im lặng một lúc trước khi nói thêm, giọng nghiêm túc hơn. "Nhưng Vy này, dù chuyện này dẫn tới đâu, mày cũng phải chuẩn bị tinh thần đấy. Biết đâu sự thật không đẹp như mày tưởng tượng."

Vy gật đầu, không đáp lại, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt, lòng thầm nghĩ rằng cô đã chuẩn bị tinh thần từ lâu, chỉ là chưa biết mình sẽ phải chuẩn bị cho điều gì cụ thể.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →