Tối đó, Vy về nhà với một quyết tâm mới, nhưng cũng kèm theo một gánh nặng cô chưa từng phải mang trước đây: cô cần xin mẹ bản sao giấy chứng tử của Khang, thứ giấy tờ chị Hiên nói cần thiết nếu gia đình muốn nộp đơn xử lý tài khoản, nhưng cô chưa dám nói thật lý do vì sao cần tới nó.
Mẹ đang ngồi soạn giáo án bên bàn học của Tin, ánh đèn bàn hắt sáng lên gương mặt đã có phần bớt căng thẳng hơn so với những tuần đầu sau tang lễ. Vy đứng ở cửa phòng một lúc, lấy hết can đảm mới bước vào.
"Mẹ ơi, con hỏi cái này." Vy nói, giọng cố giữ bình thường.
Mẹ ngẩng lên, đặt bút xuống. "Gì thế con?"
"Con... con cần giấy chứng tử của anh Khang, bản sao thôi ạ. Trường con yêu cầu bổ sung hồ sơ, kiểu như giải trình lý do nghỉ học mấy hôm hồi tháng trước ấy." Vy nói dối, cảm giác từng chữ nặng trịch trong miệng, khác hẳn những lời nói dối nhỏ nhặt cô từng buông ra trước đây.
Mẹ nhìn cô một lúc, ánh mắt có chút gì đó dò xét, nhưng rồi gật đầu, đứng dậy đi tới ngăn tủ hồ sơ gia đình kê trong phòng ngủ, nơi cất giữ mọi giấy tờ quan trọng: sổ hộ khẩu, giấy khai sinh của ba chị em, hợp đồng vay ngân hàng sửa nhà năm trước, và giờ có thêm một chiếc phong bì mới, dán kín, ghi vỏn vẹn hai chữ "Khang" bằng nét chữ run rẩy của mẹ.
Mẹ lục tìm một lúc, tay hơi run khi chạm vào chiếc phong bì đó, rút ra một tờ giấy, đưa cho Vy. "Đây, con giữ cẩn thận, đừng để mất, làm lại phiền phức lắm."
Vy nhận lấy phong bì, tay cũng run không kém mẹ, ngón tay siết chặt quanh mép giấy như sợ để rơi xuống sẽ làm vỡ tan một điều gì đó thiêng liêng. "Dạ, con cảm ơn mẹ."
Cô đứng nhìn chiếc phong bì trong tay một lúc, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, như thể đây là lần đầu tiên cô cầm trên tay một vật thể chính thức xác nhận rằng anh mình đã không còn nữa, khác hẳn cảm giác mơ hồ vẫn còn đâu đó suốt hơn một tháng qua, khi mọi thứ trong nhà, từ đôi dép ở bậc cửa tới cái bát cơm dư mỗi tối, vẫn ngầm giữ lại một chút hy vọng vô lý rằng biết đâu tất cả chỉ là một giấc mơ dài.
Cô định quay đi, nhưng mẹ gọi lại, giọng chợt trở nên nghiêm túc hơn. "Vy này, con dùng giấy này làm gì thật đấy? Trường học đâu cần giấy chứng tử để giải trình nghỉ học, chỉ cần đơn xin phép của phụ huynh là đủ rồi."
Vy đứng khựng lại giữa phòng, tim đập thình thịch, không biết nên nói thật hay tiếp tục giữ lời nói dối ban đầu. Cô nhìn mẹ, thấy ánh mắt bà không giận dữ, chỉ có một nỗi lo lắng sâu thẳm, thứ lo lắng của một người mẹ vừa mất một đứa con, giờ sợ hãi bất cứ điều gì bất thường xảy đến với những đứa con còn lại.
"Con... con chỉ muốn giữ một bản riêng thôi mẹ ạ." Vy nói, chọn một nửa sự thật thay vì nói dối hoàn toàn. "Con sợ sau này cần mà không tìm thấy."
Mẹ nhìn cô thêm một lúc, rồi thở dài, không truy hỏi thêm, có lẽ vì bà cũng hiểu, mỗi người trong nhà này đang có cách riêng để giữ lại một mảnh gì đó của Khang, và bà không muốn tước đi cách của con gái mình, dù không hiểu rõ nó là gì.
"Được rồi, con giữ đi." Mẹ nói, quay lại bàn học tiếp tục công việc dở dang.
Vy rời khỏi phòng, ôm chặt chiếc phong bì trong tay, bước về phòng mình, lòng nặng trĩu một cảm giác tội lỗi mới mẻ. Đây là lần đầu tiên cô nói dối mẹ một cách có chủ đích, rõ ràng, không phải kiểu nói dối vô hại của tuổi mới lớn mà là một lời nói dối được tính toán kỹ lưỡng để che giấu một mục đích lớn hơn.
Cô ngồi xuống giường, nhìn chiếc phong bì trên tay, không mở ra, chỉ đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo bàn học, cạnh cuốn sổ tay ghi chép. Cô tự nhủ, một khi mọi chuyện sáng tỏ, cô sẽ kể hết cho mẹ nghe, sẽ xin lỗi vì đã giấu giếm, nhưng lúc này, cô chưa đủ can đảm để làm điều đó, khi bản thân cô cũng còn chưa hiểu rõ mình đang đối mặt với điều gì.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô nhắn tin cho chị Hiên, đính kèm ảnh chụp giấy chứng tử theo đúng hướng dẫn, tay run run khi bấm nút gửi, như thể việc gửi đi tấm ảnh đó đồng nghĩa với việc chính thức bắt đầu một quy trình không thể quay đầu lại được nữa. Chị Hiên trả lời ngay sau đó vài phút, xác nhận đã nhận được, kèm một dòng ngắn: Chị sẽ bắt đầu xử lý ngay, nhưng em nhớ nói với gia đình càng sớm càng tốt nhé, vì quy trình chính thức bắt buộc phải có xác nhận của người giám hộ hợp pháp mới hoàn tất được.
Vy đọc tin nhắn đó, thở dài, biết rằng khoảng thời gian mình có thể tự mình xử lý mọi chuyện một mình đang ngắn dần lại từng ngày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →