Trưa thứ Bảy, Vy và Mai hẹn nhau ở quán cà phê nhỏ gần trường, nơi có wifi miễn phí và không gian yên tĩnh đủ để ngồi cả buổi mà không bị giục về. Mai mở laptop, gõ vài từ khoá vào một hội nhóm mạng xã hội tên "Chuyện Lạ Có Thật", nơi tập hợp hàng chục nghìn thành viên chia sẻ những câu chuyện kỳ bí, phần lớn không kiểm chứng được, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài bài viết đáng chú ý.
"Tao gõ thử mấy từ khoá liên quan tới app kiểm soát phụ huynh, tài khoản người mất, xem có ai từng gặp giống nhà mày không." Mai giải thích, tay gõ nhanh trên bàn phím.
Sau vài lượt tìm kiếm, một bài đăng ẩn danh từ ba tháng trước hiện lên, tiêu đề: "Có ai dùng app gia đình mà tài khoản người thân đã mất vẫn hoạt động không?" Nội dung bài viết mô tả một hiện tượng gần giống hệt những gì Vy đang trải qua: một tài khoản của người cha đã mất vẫn hiện trạng thái trực tuyến vào những khung giờ cố định, dù gia đình chắc chắn không ai đang sử dụng điện thoại đó.
Vy đọc từng dòng, tim đập nhanh dần. Cô kéo xuống phần bình luận, thấy vài người chia sẻ những trải nghiệm tương tự, dù không ai kể chi tiết bằng người đăng bài gốc, phần lớn chỉ là những dòng ngắn gọn kiểu "tao cũng từng gặp", "nhà tao cũng vậy nhưng không dám kể vì sợ bị nói là điên".
"Thấy chưa, tao đã bảo mà, không thể chỉ riêng nhà mày được." Mai nói, giọng vừa phấn khích vừa có chút rùng mình.
Vy nhắn tin trực tiếp cho người đăng bài, giới thiệu ngắn gọn về hoàn cảnh của mình, hỏi xem người đó có thể chia sẻ thêm chi tiết không. Sau một lúc chờ đợi, tin nhắn trả lời hiện lên, ngắn gọn và có phần dè dặt: Xin lỗi bạn, mình không muốn nhắc lại chuyện đó nữa, quá đau lòng. Chỉ biết là sau một thời gian, mọi chuyện tự dừng lại, không rõ vì sao. Chúc gia đình bạn sớm tìm được câu trả lời.
Vy đọc tin nhắn đó nhiều lần, không biết nên thất vọng vì không có thêm thông tin cụ thể, hay nên an ủi bản thân rằng ít nhất, ở đâu đó ngoài kia, có một gia đình khác đã từng trải qua điều tương tự và cuối cùng cũng đã tìm được cách để mọi thứ "tự dừng lại".
"Mày nghĩ 'tự dừng lại' nghĩa là sao?" Vy hỏi Mai, giọng trầm ngâm.
"Tao không biết. Có thể là người ta tìm ra được ai đang làm việc đó và giải quyết được khúc mắc. Cũng có thể chỉ đơn giản là thời gian trôi qua, ai đó thôi không làm nữa." Mai đáp, nhấp một ngụm cà phê sữa đá.
Cô gấp laptop lại, im lặng một lúc, nhìn ra ngoài cửa sổ quán, nơi vài người bán hàng rong đẩy xe qua lại trên vỉa hè. "Mày biết không, nhiều lúc tao thấy mình bất lực ghê gớm. Tao chỉ đứng ngoài nhìn mày vật lộn với chuyện này suốt cả tháng, muốn giúp mà chẳng biết giúp thế nào cho đủ."
"Mày giúp tao nhiều lắm rồi." Vy nói, đặt tay lên vai bạn. "Nếu không có mày, chắc tao đã phát điên từ lâu rồi."
Mai mỉm cười gượng, gật đầu cảm ơn, rồi quay lại với câu chuyện chính. "Nhưng có một điều tao thấy lạ, Vy này."
"Gì cơ?"
"Nếu đây là lỗi hệ thống chung của app, kiểu bug kỹ thuật ngẫu nhiên, thì tại sao tin nhắn xuất hiện trong nhóm mày lại đúng y hệt câu nói riêng của anh Khang? Bug kỹ thuật không thể tự bịa ra một câu nói cụ thể như vậy được, trừ khi nó copy lại từ đâu đó, hoặc có ai đó cố tình gõ đúng câu đó." Mai nói, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Vy.
Câu hỏi đó khiến Vy chợt lặng người. Cô chưa từng nghĩ theo hướng này, luôn mặc định rằng nếu có lời giải thích kỹ thuật, thì mọi chi tiết cụ thể như câu nói quen thuộc của Khang cũng sẽ tự động được giải thích theo. Nhưng Mai nói đúng, một trục trặc hệ thống ngẫu nhiên không thể tái tạo chính xác một câu nói mang tính cá nhân sâu sắc như vậy.
Vậy nếu không phải lỗi hệ thống hoàn toàn ngẫu nhiên, thì phải có một bàn tay con người, một người nào đó biết rõ câu nói cửa miệng của Khang tới mức có thể gõ lại chính xác không sai một chữ, đứng đằng sau tất cả những gì đang xảy ra.
Vy nhìn ra cửa sổ quán, dòng người qua lại ngoài phố cuối tuần, lòng cô nặng trĩu một linh cảm mới, gần với sự thật hơn bao giờ hết, dù cô vẫn chưa dám gọi tên nó ra thành lời, kể cả trong đầu.
"Mày định làm gì tiếp theo?" Mai hỏi, thu dọn laptop cất vào ba lô.
"Tao nghĩ tao cần biết chắc chắn hơn về Thảo trước đã." Vy đáp, dù trong lòng cô cảm thấy câu trả lời đó không còn thuyết phục được chính mình nữa. "Nhưng có lẽ tao cũng cần để ý kỹ hơn tới những người trong nhà."
Mai không nói gì thêm, chỉ gật đầu, hiểu rằng có những điều bạn mình cần tự mình đối diện, không ai giúp thay được. Hai đứa rời quán khi trời đã ngả chiều, mỗi người đạp xe về một hướng, còn Vy thì đạp chậm hơn thường lệ, cố kéo dài thời gian trước khi phải đối diện với bữa cơm tối cùng cả nhà, nơi cô sẽ phải học cách nhìn từng người bằng một ánh mắt khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →