Chủ nhật, còn hơn một tháng nữa là tới Tết, mẹ quyết định dọn tủ đồ sớm hơn mọi năm, lôi ra những thùng các tông cất trên nóc tủ, đựng đồ trang trí Tết và những bộ quần áo cũ chưa kịp thanh lý. Vy được kéo vào phụ giúp, ngồi bệt trên sàn phòng ngủ của bố mẹ, phân loại từng món đồ.
"Cái này giữ hay bỏ hả mẹ?" Vy giơ lên một chiếc áo len cũ, chỉ tay hỏi.
"Bỏ đi con, chật rồi." Mẹ đáp, tay vẫn đang lục lọi trong một chiếc hộp khác.
Cả hai mẹ con làm việc trong im lặng một lúc lâu, thỉnh thoảng chỉ trao đổi vài câu ngắn về việc món đồ nào nên giữ, món nào nên cho đi. Ngoài trời, mưa phùn lất phất, tiếng xe cộ ngoài đường lớn vọng vào đều đều, hoà cùng tiếng sột soạt của giấy báo cũ lót trong các thùng đồ.
Vy nhặt lên một chiếc mũ len nhỏ, kiểu mũ trẻ con đội mùa đông, thêu hình con thỏ ở vành trước. "Cái này của ai vậy mẹ?"
Mẹ nhìn qua, khẽ mỉm cười. "Của anh Khang hồi bé đấy, bà nội đan cho, nó đội suốt mấy mùa đông liền, không chịu bỏ ra dù ai trêu là giống con gái."
Vy cầm chiếc mũ trong tay, vuốt nhẹ lớp len đã sờn màu theo thời gian, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lẫn xót xa khó tả.
Giữa đống đồ, một chiếc hộp giày cũ rơi ra vài tấm ảnh in giấy, kiểu ảnh chụp từ máy ảnh cơ những năm về trước khi điện thoại thông minh chưa phổ biến. Mẹ nhặt lên, lật xem từng tấm, gương mặt thoáng chút bồi hồi.
"Ảnh gì đấy mẹ?" Vy nhích lại gần, tò mò.
Mẹ đưa cho cô xem, một tấm ảnh chụp cả nhà tại một hội chợ hoa xuân, phông nền là những gian hàng hoa đủ màu sắc, Khang khi đó chỉ chừng chín tuổi, đứng cười toe bên cạnh mẹ trẻ hơn nhiều so với bây giờ, tay cầm một chậu hoa nhỏ.
"Đây là lần cuối cùng cả nhà đi hội chợ hoa xuân trước khi con sinh ra đấy." Mẹ nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có gì đó trầm xuống. "Năm đó suýt nữa mẹ mất thằng Khang."
Vy ngồi im, không dám hỏi thêm, sợ làm gián đoạn dòng ký ức mẹ đang chuẩn bị mở ra, thứ mẹ chưa bao giờ kể trọn vẹn suốt bao năm qua.
"Lúc đó đông người lắm, chen chúc nhau xem hoa, mẹ chỉ lơ là một chút, quay đi trả tiền mua chậu quất, quay lại đã không thấy thằng Khang đâu nữa." Mẹ kể, giọng chậm rãi, tay vẫn cầm tấm ảnh, ngón cái vô thức vuốt nhẹ lên gương mặt cậu bé trong ảnh. "Mẹ chạy khắp hội chợ, gào tên nó tới khản cả giọng, bốn mươi phút trời, mẹ tưởng như cả cuộc đời mình sụp xuống."
"Rồi sao ạ?" Vy khẽ hỏi, giọng cũng trầm xuống theo mẹ.
"Cuối cùng có chú bảo vệ tìm thấy nó đứng khóc bên gian hàng bán kẹo bông, nói là đi lạc từ lúc nào không biết." Mẹ mỉm cười, nhưng nụ cười đó mang theo cả nỗi sợ hãi cũ kỹ chưa từng thật sự tan biến. "Từ hôm đó, mẹ cứ sợ, sợ tới mức không dám rời mắt khỏi các con quá năm phút ở chỗ đông người. Bố con hồi đó đi làm ăn xa, về nghe kể lại cũng sợ không kém, hai vợ chồng bàn nhau tìm mọi cách để không bao giờ phải trải qua cảm giác đó lần nữa."
Vy im lặng, chợt hiểu ra nhiều điều cùng một lúc: vì sao mẹ luôn kiên quyết với việc kiểm soát định vị các con, vì sao khi app AnBình ra mắt tính năng "Nhóm Gia Đình Bắt Buộc", mẹ đã bật nó lên ngay lập tức mà không đắn đo, dù lúc đó Vy và Tin còn quá nhỏ để hiểu ý nghĩa của việc đó.
"Mẹ biết nhiều lúc các con thấy mẹ kiểm soát quá đáng." Mẹ nói, như đọc được suy nghĩ của con gái. "Nhưng mẹ không biết cách nào khác để chắc chắn rằng mẹ sẽ không bao giờ phải trải qua bốn mươi phút đó thêm một lần nào nữa."
Vy nhìn mẹ, thấy trong ánh mắt bà không chỉ có nỗi sợ của một người mẹ bình thường, mà còn có cả một vết thương cũ chưa bao giờ lành hẳn, giờ đây, sau khi thật sự mất đi một đứa con theo một cách khác, hẳn còn đau đớn hơn gấp bội.
Cô đặt tay lên vai mẹ, không nói gì, chỉ ngồi xích lại gần hơn, để đầu tựa nhẹ vào vai mẹ như hồi còn bé. Mẹ ôm lấy cô, siết chặt, và trong khoảnh khắc đó, không ai nói thêm một lời nào nữa, chỉ có tiếng thở đều đều của hai mẹ con hoà vào nhau giữa căn phòng ngổn ngang đồ đạc, giữa những tấm ảnh cũ mang theo cả một quá khứ chưa từng được kể hết.
Một lúc sau, mẹ buông cô ra, lau vội khoé mắt, cười gượng như để xua đi không khí nặng nề vừa rồi. "Thôi, dọn tiếp đi con, không lại muộn giờ nấu cơm." Bà xếp lại tấm ảnh vào hộp giày cũ, cẩn thận như cất giữ một báu vật, rồi đặt hộp lên nóc tủ, chỗ cao nhất, nơi không ai vô tình chạm phải.
Vy tiếp tục công việc, nhưng tay cô làm chậm hơn hẳn, đầu óc vẫn còn vương vấn câu chuyện vừa nghe. Cô nhìn chiếc mũ len hình con thỏ trong tay, rồi quyết định không bỏ vào đống đồ cho đi, mà mang về phòng mình, đặt lên giá sách, cạnh vài món đồ nhỏ khác cô vẫn âm thầm giữ lại từ ngày anh còn sống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 21 →