Sáng thứ Hai, Vy vừa mở điện thoại kiểm tra tin nhắn trước giờ vào lớp thì thấy một dòng thông báo lạ, từ một tài khoản mạng xã hội tên "Tùng Kẹo", ảnh đại diện là gương mặt một chàng trai cười tươi đứng trước phông nền có logo kênh "Chuyện Lạ Đêm Khuya".
Chào em, anh là Tùng, làm nội dung sáng tạo trên mạng. Anh có nghe một người bạn trong hội "Chuyện Lạ Có Thật" nhắc tới trường hợp của gia đình em, nghe khá đặc biệt. Em có thể chia sẻ thêm cho anh nghe được không? Anh chỉ tò mò thôi, không có ý gì khác đâu.
Vy đọc tin nhắn, cảm giác lẫn lộn giữa cảnh giác và tò mò. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với người đăng bài ẩn danh hôm trước, có lẽ người đó đã nhắc chuyện của cô cho ai đó khác trong hội nhóm, rồi tin tức lan dần tới tai người này.
Cô đưa điện thoại cho Mai xem trong giờ ra chơi. "Mày nghĩ tao có nên trả lời không?"
Mai xem qua trang cá nhân của Tùng Kẹo, kéo xuống xem vài video cũ trên kênh, phần lớn là những câu chuyện tâm linh nhẹ nhàng, được kể lại với giọng điệu hấp dẫn, có chút giật gân nhưng không quá đáng sợ. Kênh có gần hai trăm nghìn người theo dõi, lượt xem mỗi video dao động vài chục nghìn tới cả trăm nghìn.
"Nhìn cũng có vẻ đàng hoàng, không phải kiểu câu view rẻ tiền." Mai nhận xét, dù giọng vẫn còn dè dặt. "Nhưng cẩn thận vẫn hơn. Nếu trả lời thì đừng kể chi tiết quá, cứ thử xem thái độ người ta thế nào trước đã."
Vy gật đầu, gõ một tin nhắn ngắn gọn, xác nhận có chuyện đang xảy ra trong gia đình nhưng chưa muốn chia sẻ chi tiết ngay. Tùng Kẹo trả lời gần như tức thì, giọng điệu thân thiện, kiên nhẫn, không hề tỏ ra sốt ruột hay ép buộc.
Không sao đâu em, anh hiểu chuyện này nhạy cảm mà. Nếu bao giờ em muốn nói chuyện, cứ nhắn anh, anh luôn sẵn sàng lắng nghe, không nhất thiết phải quay video hay đăng gì cả. Đôi khi kể ra cho ai đó không liên quan cũng giúp mình nhẹ lòng hơn đấy.
Câu nói đó chạm đúng vào một điều Vy đang thiếu, một người có thể lắng nghe mà không phải lo lắng làm tổn thương ai trong nhà, không phải cân nhắc từng lời như khi nói chuyện với mẹ hay bố. Cô cất điện thoại vào túi, không trả lời ngay, nhưng cũng không xoá cuộc trò chuyện đi.
Suốt buổi học hôm đó, thỉnh thoảng cô lại nghĩ tới tin nhắn của Tùng Kẹo, tự hỏi liệu có nên chia sẻ thêm hay không. Một phần trong cô hiểu rằng đây có thể là một cái bẫy nguy hiểm, rằng người làm nội dung mạng xã hội luôn cần chuyện để kể, và câu chuyện của gia đình cô, dù đau lòng tới đâu, cũng chỉ là nguyên liệu với những người như vậy. Nhưng một phần khác trong cô, phần đang kiệt sức sau hơn một tháng ôm giữ mọi thứ một mình, lại khao khát được nói ra, được có ai đó không phải Mai, không phải người trong nhà, để trút bớt gánh nặng.
Giờ tan học, Vy đứng chờ Mai ở cổng trường, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại, đọc lại cuộc trò chuyện với Tùng Kẹo lần nữa.
"Mày vẫn còn đắn đo à?" Mai hỏi, đi tới bên cạnh.
"Ừ." Vy thở dài, cất điện thoại. "Tao chỉ sợ nếu kể ra rồi, chuyện sẽ đi xa hơn tao tưởng."
"Vậy thì đừng kể chi tiết quá, chỉ hỏi han vài câu thôi, xem thử thái độ thế nào đã." Mai gợi ý, khoác vai bạn. "Với lại, nếu cảm thấy không ổn, mày cứ dừng lại bất cứ lúc nào, không ai ép mày phải nói hết đâu."
Vy gật đầu, nhưng trong lòng cô đã có một linh cảm mơ hồ rằng, một khi cánh cửa này đã hé mở, việc đóng nó lại có thể sẽ khó khăn hơn cô tưởng rất nhiều.
Tối đó, trước khi ngủ, cô mở lại đoạn hội thoại với Tùng Kẹo, đọc đi đọc lại vài lần. Cô gõ một câu hỏi thăm dò, hỏi anh đã từng gặp trường hợp nào tương tự chưa. Tùng Kẹo trả lời khá lâu sau đó, kể lại vài câu chuyện khác anh từng làm, phần lớn liên quan tới những hiện tượng lạ trong nhà cửa, đồ vật, không có gì thật sự trùng khớp với trường hợp của cô, nhưng cách anh kể chuyện cuốn hút, đủ để Vy quên bẵng đi sự cảnh giác ban đầu.
Cô tắt điện thoại, nằm xuống, tự nhủ mình sẽ chỉ giữ mối liên lạc này ở mức vừa phải, không kể thêm gì quá riêng tư, nhưng cô cũng biết, ranh giới "vừa phải" đó vốn dĩ rất mong manh, nhất là với một người đang cô đơn và kiệt sức như cô lúc này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →