🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối cùng, sau vài ngày cân nhắc, Vy đồng ý gặp Tùng Kẹo trực tiếp, với điều kiện Mai đi cùng. Họ hẹn nhau ở một quán cà phê nhỏ gần hồ, không gian yên tĩnh, bàn ghế gỗ mộc mạc, nhạc acoustic phát nhẹ nhàng từ loa góc quán.

Tùng Kẹo xuất hiện đúng như hình ảnh trên mạng, dáng người cao gầy, mặc áo hoodie đơn giản, đeo kính gọng đen, nụ cười thân thiện ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh mang theo một chiếc máy ghi âm nhỏ, đặt lên bàn nhưng chưa bật ngay.

"Cảm ơn hai em đã đồng ý gặp anh." Anh nói, giọng nhẹ nhàng, không hề có vẻ vồ vập như Vy lo sợ. "Anh xin phép ghi âm cuộc trò chuyện này để sau này không quên chi tiết, nhưng anh cam kết không đăng bất cứ thứ gì nếu chưa có sự đồng ý của em, được không?"

Vy gật đầu, dù trong lòng vẫn còn dè dặt. Cô kể lại câu chuyện, lần này ngắn gọn hơn, chỉ nêu những nét chính: trạng thái "đang nhập" xuất hiện mỗi đêm, sự việc tin nhắn thật gửi rồi biến mất, và tên nhóm chat "Nhà Mình" trên app AnBình.

Tùng Kẹo nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật gù, đặt vài câu hỏi khéo léo để khai thác thêm chi tiết, nhưng cách hỏi của anh khiến Vy dần cởi mở hơn, không còn cảm giác bị thẩm vấn mà giống như đang tâm sự với một người anh lớn tuổi hơn, từng trải hơn.

"Câu chuyện này thật sự rất đặc biệt." Anh nói, mắt sáng lên. "Anh chưa từng nghe trường hợp nào có cả yếu tố công nghệ lẫn yếu tố tâm linh đan xen như vậy. Nếu em cho phép, anh nghĩ đây có thể là một câu chuyện giúp được nhiều gia đình khác đang gặp tình huống tương tự, họ sẽ biết mình không cô đơn."

Nghe câu nói đó, Vy chợt nhớ tới cảm giác nhẹ nhõm khi biết mình không phải người duy nhất, và cô bắt đầu cởi mở hơn, kể thêm vài chi tiết về việc liên hệ với AnBình, về chị Hiên, dù không nhắc tới tên cụ thể.

"Cho anh xin cái ảnh chụp màn hình hôm đó nhé, để anh làm bằng chứng, tất nhiên anh sẽ che tên và số điện thoại đi, chỉ giữ lại phần tin nhắn thôi." Tùng Kẹo đề nghị, giọng vẫn nhẹ nhàng như đang xin một điều hết sức bình thường.

Vy do dự, liếc sang Mai. Mai khẽ lắc đầu, ra hiệu nên cẩn thận. Vy hiểu ý, đáp lại: "Em... em nghĩ để em cân nhắc thêm đã, chuyện này liên quan tới cả gia đình em, em cần hỏi ý kiến trước."

"Được thôi, không sao cả, em cứ suy nghĩ kỹ." Tùng Kẹo gật đầu, không tỏ ra khó chịu, nhưng Vy vẫn nhận ra một thoáng thất vọng lướt qua rất nhanh trên gương mặt anh trước khi anh kịp giấu đi bằng nụ cười quen thuộc.

Cuộc trò chuyện kéo dài thêm gần nửa tiếng, xoay quanh những câu hỏi chung chung hơn về cảm xúc của Vy sau khi mất anh trai, về cách gia đình cô đối diện với mất mát. Tùng Kẹo khéo léo lồng ghép những câu hỏi đó vào giữa cuộc trò chuyện, khiến Vy không nhận ra ngay mình đang tiết lộ nhiều hơn những gì cô định nói ban đầu, kể cả tên nhóm chat, kể cả khu vực gia đình cô sinh sống.

Khi chia tay, Tùng Kẹo bắt tay cả hai, nói lời cảm ơn chân thành, hẹn sẽ liên lạc lại sau. Ra khỏi quán, Mai quay sang Vy, vẻ mặt không mấy yên tâm.

"Mày có cảm giác gì không, lúc nãy?" Mai hỏi.

"Tao không biết nữa." Vy đáp, nhìn theo bóng Tùng Kẹo đang khuất dần cuối phố. "Anh ấy có vẻ tử tế mà."

"Ừ, có vẻ vậy." Mai nói, nhưng giọng vẫn còn chút gì đó không thoải mái. "Nhưng tao thấy lúc mày kể chuyện, anh ta ghi chép nhanh lắm, kiểu như đã quen với việc lấy thông tin từ người khác rồi ấy."

Vy im lặng, không phản bác lại, vì trong lòng cô cũng thoáng qua một cảm giác tương tự, dù cô đã cố gạt đi suốt buổi trò chuyện vừa rồi.

Hai đứa đi bộ dọc bờ hồ một đoạn trước khi chia tay, gió chiều cuối năm lạnh buốt tạt vào mặt. Mai kéo khăn quàng cổ chặt hơn, liếc nhìn bạn. "Mày nhớ đấy nhé, nếu anh ta liên lạc lại đòi hỏi thêm cái gì, cứ hỏi ý tao trước khi trả lời. Tao không tin tưởng tuyệt đối được, dù anh ta có vẻ tử tế tới đâu."

"Ừ, tao biết." Vy đáp, nhìn mặt hồ gợn sóng lăn tăn dưới ánh đèn đường. "Nhưng thật ra, lúc kể chuyện cho anh ấy nghe, tao thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cảm giác như cuối cùng cũng có người ngoài chịu tin những gì đang xảy ra với nhà tao, không nhìn tao như một đứa trẻ tưởng tượng lung tung."

Mai không đáp ngay, chỉ nắm lấy tay bạn, siết nhẹ. "Tao tin mày mà, từ đầu tới giờ tao chưa bao giờ nghĩ mày tưởng tượng ra chuyện này cả."

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →