Ba ngày sau buổi gặp, Vy đang ngồi làm bài tập trong phòng thì điện thoại rung liên hồi, hàng loạt thông báo từ ứng dụng mạng xã hội dồn dập hiện lên, phần lớn là tin nhắn từ những người bạn cùng lớp gắn thẻ cô vào một đoạn video.
Cô mở lên xem, tim chợt thắt lại. Đó là một video ngắn trên kênh "Tùng Kẹo — Chuyện Lạ Đêm Khuya", tiêu đề giật gân: "Bí ẩn nhóm chat gia đình: người anh đã mất vẫn 'đang nhập' mỗi đêm, sự thật đằng sau khiến netizen rùng mình". Video dựng bằng hình ảnh minh hoạ chung chung, giọng đọc kịch tính, nhắc mơ hồ tới "một gia đình sinh sống tại khu vực Cầu Giấy, Hà Nội" cùng vài chi tiết Vy nhận ra ngay chính là những gì cô đã kể trong buổi gặp.
Video đã có hơn năm mươi nghìn lượt xem chỉ sau vài giờ đăng, phần bình luận tràn ngập những suy đoán, có người tin đó là chuyện thật, có người cho rằng đây chỉ là chiêu trò câu view, vài người còn cố gắng tìm ra danh tính gia đình trong video bằng cách soi từng chi tiết nhỏ được nhắc tới.
Vy gọi ngay cho Tùng Kẹo, tay run bần bật khi bấm số.
"Alo, sao anh lại đăng khi chưa xin phép em?" Cô hỏi, giọng không giấu nổi sự hoảng loạn.
"Ơ, anh có nói rõ là không nêu tên, không nêu địa chỉ cụ thể mà, chỉ dựng lại câu chuyện thôi, đâu có vi phạm gì đâu em." Tùng Kẹo đáp, giọng vẫn bình thản như không hề nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. "Với lại video đang được đón nhận tốt lắm, nhiều người bảo câu chuyện này chạm tới trái tim họ."
"Nhưng đây là chuyện riêng của gia đình em, anh không có quyền tự ý đăng lên như vậy!" Vy gần như hét lên, dù cố kìm giọng để không làm cả nhà nghe thấy.
Một khoảng im lặng ngắn ở đầu dây bên kia. "Được rồi, anh xin lỗi nếu làm em không thoải mái. Anh sẽ gỡ video xuống nếu em thật sự muốn." Giọng Tùng Kẹo có phần miễn cưỡng, không hề giống thái độ chân thành anh thể hiện lúc gặp mặt.
"Em muốn anh gỡ ngay bây giờ." Vy nói dứt khoát.
"Được, anh gỡ." Anh đáp, rồi cúp máy trước khi Vy kịp nói thêm gì.
Vy ngồi ôm điện thoại, tim vẫn còn đập nhanh, cảm giác vừa tức giận vừa hoảng sợ đan xen. Cô nhắn tin ngay cho Mai, kể lại toàn bộ sự việc, cả hai cùng theo dõi xem video có thật sự được gỡ xuống hay không.
Hai mươi phút sau, video biến mất khỏi kênh, nhưng những gì đã lan truyền thì không thể thu hồi lại được nữa, nhiều tài khoản khác đã kịp tải về và đăng lại, kèm những bình luận suy đoán ngày càng lan rộng.
Vy ngồi thụp xuống sàn, lưng tựa vào thành giường, hai tay ôm đầu gối, lòng ngổn ngang lo lắng. Cô nghĩ tới việc nếu ai đó trong khu tập thể, hay tệ hơn, nếu người thân của gia đình cô xem được video này, dù không nêu tên cụ thể, liệu họ có nhận ra đó chính là câu chuyện của nhà mình hay không.
Đêm đó, cô không thể tập trung ghi chép như thường lệ, chỉ nằm thao thức, đầu óc quay cuồng với viễn cảnh mọi bí mật mình cố gắng giữ kín suốt hơn một tháng qua sắp bị phơi bày trước cả những người không hề liên quan, theo một cách cô hoàn toàn không kiểm soát được.
Cô mở lại cuộc trò chuyện với Tùng Kẹo, đọc lại từng dòng tin nhắn cũ, tự trách bản thân đã quá tin tưởng một người lạ chỉ vì anh ta tỏ ra tử tế và biết cách lắng nghe. Bài học này, cô biết mình sẽ phải nhớ rất lâu, nhưng điều khiến cô lo sợ hơn cả không phải là việc bị lộ chuyện với người ngoài, mà là câu hỏi liệu mẹ có sớm muộn gì cũng sẽ nhìn thấy đoạn video đã kịp lan truyền, trước khi cô có cơ hội tự mình giải thích mọi chuyện theo cách của riêng mình.
Cô nhắn tin cho Mai lúc gần một giờ sáng: Tao thấy sợ quá, lỡ mẹ tao xem được thì sao.
Mai trả lời ngay, dù giờ đó đáng lẽ đã ngủ say: Bình tĩnh, video gỡ rồi, khả năng mẹ mày xem được bản đăng lại cũng không cao đâu, khu tập thể nhà mày với đám bạn của mẹ mày chắc gì đã dùng chung nền tảng đó. Mày cứ ngủ đi, mai tính tiếp.
Vy đọc tin nhắn, phần nào yên tâm hơn, nhưng vẫn không thể chợp mắt ngay được. Cô đặt điện thoại xuống, úp mặt vào gối, cố hít thở đều để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn, tự nhủ có lẽ Mai nói đúng, có lẽ chuyện sẽ không tệ tới mức cô đang tưởng tượng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →