🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, Vy dậy muộn hơn thường lệ vì đêm qua trằn trọc không ngủ được mấy. Cô bước ra bếp, định lấy đồ ăn sáng, thì thấy mẹ đã đứng sẵn ở đó, tay cầm điện thoại, gương mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn cô đầy phức tạp.

"Con ngồi xuống đây." Mẹ nói, giọng lạnh hơn thường lệ, khác hẳn kiểu dặn dò nhẹ nhàng mọi khi.

Vy ngồi xuống, tim đập thình thịch, linh cảm chuyện chẳng lành.

Mẹ đưa điện thoại ra, màn hình mở sẵn đoạn video của Tùng Kẹo, dù đã bị gỡ khỏi kênh chính nhưng đã được một tài khoản khác đăng lại, và cô Hoà, một phụ huynh trong nhóm lớp Tin, tình cờ xem được rồi gửi vào nhóm chat phụ huynh kèm câu hỏi thăm dò xem có phải chuyện nhà ai quen không.

"Đây là chuyện gì vậy, Vy?" Mẹ hỏi, giọng run lên vì kìm nén cảm xúc. "Con nói cho mẹ nghe đi, con đã kể chuyện nhà mình cho người lạ trên mạng à?"

Vy cứng người, không biết nên bắt đầu từ đâu. "Mẹ, con... con không cố ý để chuyện đi xa như vậy. Con chỉ..."

"Con chỉ cái gì?" Mẹ ngắt lời, giọng bắt đầu lớn hơn. "Con giấu mẹ bao lâu rồi? Cái chuyện gì mà con phải đi kể cho một người làm nội dung trên mạng, thay vì nói với mẹ, với bố?"

"Vì con sợ nói ra mẹ sẽ không tin con, hoặc mẹ sẽ đau lòng hơn!" Vy bật lại, giọng cũng bắt đầu run lên vì xúc động dồn nén suốt hơn một tháng qua. "Con phát hiện tài khoản của anh Khang vẫn 'đang nhập' mỗi đêm, con điều tra suốt cả tháng trời, con tưởng mình có thể tự tìm ra sự thật trước khi nói cho cả nhà biết, để không làm ai thêm hoảng loạn!"

Mẹ sững người, tay cầm điện thoại rơi thõng xuống bên hông. "Con nói gì cơ?"

"Anh Khang, mẹ ạ. Trạng thái 'đang nhập' của anh vẫn hiện lên mỗi đêm, từ mười một giờ tới một giờ sáng, con đã kiểm tra không biết bao nhiêu lần rồi." Vy nói, nước mắt bắt đầu trào ra, giọng nghẹn lại. "Con không dám nói vì con sợ, con sợ mẹ sẽ không chịu đựng nổi thêm một cú sốc nào nữa."

Căn bếp chìm vào im lặng nặng nề. Mẹ đứng đó, gương mặt trải qua hàng loạt cảm xúc: sốc, hoang mang, rồi dần chuyển sang một nỗi sợ hãi sâu thẳm mà Vy chưa từng thấy ở mẹ trước đây.

"Mẹ chỉ không muốn mất thêm đứa nào nữa." Mẹ nói, giọng vỡ ra, không còn giữ được vẻ nghiêm khắc ban đầu. "Con hiểu không, Vy? Mẹ không muốn mất thêm đứa nào nữa, dù là mất theo cách nào."

Câu nói đó khiến Vy chợt khựng lại, nhận ra đằng sau cơn giận dữ của mẹ là một nỗi sợ hãi lớn hơn nhiều, một nỗi sợ mẹ chưa từng nói ra trọn vẹn, dù Vy đã phần nào hiểu được gốc rễ của nó từ câu chuyện hội chợ hoa xuân năm ấy.

"Từ hôm nay, con dừng ngay cái việc điều tra vớ vẩn này lại." Mẹ nói, giọng lấy lại phần nào sự kiên quyết. "Mẹ cấm con liên lạc với người làm video đó nữa, cấm con thức khuya nữa. Con còn nhỏ, con không cần phải gánh chuyện này một mình."

"Nhưng mẹ, con không thể cứ giả vờ như không có gì xảy ra được!" Vy phản kháng, giọng vẫn còn run.

"Mẹ nói rồi, dừng lại!" Mẹ quát lên, lần đầu tiên lớn tiếng với Vy kể từ sau đám tang, rồi ngay lập tức, chính bà cũng giật mình vì giọng điệu của chính mình, đưa tay ôm mặt, vai run lên từng chặp.

Vy đứng đó, nhìn mẹ, không biết nên tiến lại ôm mẹ hay nên lùi lại, cuối cùng cô chọn cách quay người, chạy về phòng, đóng sầm cửa lại, để mặc những giọt nước mắt tuôn rơi không kiểm soát được nữa, lần đầu tiên kể từ sau tang lễ, cô khóc một mình, không cố kìm nén như mọi khi.

Ngoài phòng khách, cô nghe tiếng bố bước ra, chắc vừa nghe hết cuộc cãi vã, hỏi mẹ khe khẽ điều gì đó cô không nghe rõ. Tiếng mẹ đáp lại, nghẹn ngào, đứt quãng, kể lại tóm tắt những gì Vy vừa nói. Một khoảng im lặng dài sau đó, dài tới mức Vy áp tai vào cửa để nghe ngóng, nhưng không có thêm tiếng nói nào vọng vào, chỉ có tiếng bước chân bố đi đi lại lại trong phòng khách, chậm rãi, nặng nề hơn thường lệ.

Cô đứng áp sát cửa thêm một lúc, cố đoán xem cuộc trò chuyện ngoài kia sẽ đi tới đâu, nhưng cuối cùng chỉ nghe tiếng ghế sofa kẽo kẹt, tiếng thở dài của cả hai người, rồi im bặt. Cô lùi lại, ngồi xuống giường, tự hỏi không biết mình vừa làm đúng hay sai khi để mọi chuyện vỡ oà theo cách này, thay vì tự mình tìm ra sự thật trước như dự định ban đầu.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →