🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vy nằm úp mặt xuống gối suốt một lúc lâu, tiếng khóc dần lắng xuống thành những tiếng nấc nhỏ, cơ thể mệt lử vì cả đêm không ngủ cộng thêm trận cãi vã vừa rồi. Bên ngoài, cô nghe tiếng mẹ đi lại trong bếp, tiếng bát đũa va vào nhau nhưng không mạnh bạo như thường lệ, chỉ là những âm thanh rời rạc, chậm rãi, như người đang cố tìm lại nhịp bình thường sau một cơn bão lòng.

Cô khoá trái cửa phòng, việc cô hiếm khi làm, chỉ muốn có một khoảng không gian hoàn toàn riêng tư lúc này, không phải giả vờ ổn trước mặt ai, kể cả Tin.

Nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa khe khẽ, không phải kiểu gõ mạnh của người lớn, mà là tiếng gõ nhỏ, rụt rè, đặc trưng của Tin.

"Chị Vy ơi, chị mở cửa đi, em có cái này cho chị." Giọng Tin vọng qua khe cửa, có phần lo lắng.

Vy lau vội nước mắt, đứng dậy mở cửa. Tin đứng đó, tay bưng một đĩa nhỏ đựng vài cái bánh quy, loại Vy thích, chắc cậu bé đã tự lục tủ bếp lấy ra mà không hỏi ai.

"Em nghe mẹ với chị cãi nhau." Tin nói, mắt cụp xuống, giọng nhỏ hẳn. "Em không biết làm gì, nên em mang bánh cho chị thôi."

Vy nhìn em, lòng chợt dịu lại, một cảm giác ấm áp len lỏi giữa mớ hỗn độn cảm xúc đang ngổn ngang trong cô. Cô kéo Tin vào phòng, đóng cửa lại, cả hai ngồi xuống giường, đĩa bánh đặt giữa hai chị em.

"Cảm ơn em." Vy nói, cắn một miếng bánh, dù không thấy đói chút nào, chỉ muốn làm em vui.

Hai chị em ngồi im lặng một lúc, Tin tựa đầu vào vai chị, cả hai cùng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn đường bắt đầu bật sáng báo hiệu trời sắp tối.

"Chị Vy," Tin lên tiếng sau một lúc, giọng ngập ngừng, "em có chuyện này muốn kể chị nghe, nhưng em không biết có nên kể không."

Vy quay sang nhìn em, sự chú ý dồn hết vào câu nói vừa rồi. "Chuyện gì vậy?"

Tin cắn môi, có vẻ đang đấu tranh tư tưởng, rồi lại lắc đầu, giọng nhỏ dần. "Thôi, để lúc khác em kể, giờ chị đang buồn, em không muốn làm chị buồn thêm."

"Không sao đâu, em cứ nói đi, chị nghe được mà." Vy khích lệ, nhưng Tin đã ngáp một cái dài, mắt díp lại vì buồn ngủ sau một ngày dài.

"Để mai em kể." Tin nói, rồi tựa hẳn vào vai chị, chỉ vài phút sau đã thiếp đi, hơi thở đều đều, gương mặt trẻ thơ hoàn toàn thư thái như chưa hề có chuyện gì xảy ra trong ngôi nhà này.

Vy ngồi yên, không dám cử động mạnh sợ đánh thức em, mắt nhìn xuống gương mặt ngây thơ của Tin, lòng dấy lên một câu hỏi mới không thể gạt bỏ: cậu bé định kể điều gì, và liệu điều đó có liên quan gì tới những gì cô đang cố gắng tìm hiểu suốt hơn một tháng qua hay không.

Cô nhẹ nhàng đặt Tin nằm xuống giường mình, kéo chăn đắp cho em, rồi tắt bớt đèn, chỉ để lại ánh sáng mờ từ đèn ngủ góc phòng. Cô ngồi cạnh, nhìn em ngủ, nghĩ tới cuộc cãi vã với mẹ lúc sáng, nghĩ tới video đã lan truyền, nghĩ tới câu nói bỏ lửng của Tin vừa rồi, tất cả hoà quyện thành một mớ cảm xúc phức tạp cô chưa từng trải qua trong đời.

Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần, cô không mở điện thoại kiểm tra nhóm chat gia đình. Cô chỉ ngồi đó, cạnh em trai đang ngủ say, để tâm trí tạm gác lại mọi câu hỏi, chỉ tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, trước khi ngày mai lại phải đối diện với những gì còn dang dở.

Khuya hơn, cô nghe tiếng cửa phòng bố mẹ khép lại, tiếng bước chân mẹ đi ngang qua hành lang vào nhà tắm, rồi mọi âm thanh trong nhà dần lắng xuống. Cô kéo chăn đắp thêm cho Tin, rồi tự mình nằm xuống cạnh giường trên tấm nệm nhỏ vẫn dùng khi có bạn tới ngủ lại, không muốn đánh thức em dậy để về phòng riêng.

Nằm trong bóng tối, cô nghĩ lại câu nói dở dang của Tin lúc chiều, cố hình dung xem điều em định kể có thể là gì. Cô tự nhủ ngày mai sẽ hỏi lại, nhẹ nhàng thôi, không ép em phải nói ngay nếu chưa sẵn sàng. Có những bí mật, cô nghĩ, cần được kể ra đúng lúc, đúng người, chứ không phải cứ hỏi dồn là có được câu trả lời mình muốn nghe.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →