🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần, sau vài ngày không khí gia đình vẫn còn căng thẳng dù mẹ đã bớt giận, Vy xin phép qua nhà Mai học nhóm, một lý do không hoàn toàn sai vì cả hai thật sự có bài kiểm tra Hoá sắp tới, chỉ là mục đích chính của buổi gặp lại là chuyện khác.

Nhà Mai ở một căn hộ chung cư khang trang, bố Mai làm kỹ sư mạng cho một công ty bảo mật, thường xuyên vắng nhà vì công tác, mẹ Mai là tester phần mềm, giờ giấc linh hoạt nên chiều cuối tuần vẫn còn ở công ty.

Căn phòng làm việc của bố Mai bày biện gọn gàng, hai màn hình lớn đặt cạnh nhau, một giá sách đầy những cuốn giáo trình mạng máy tính dày cộp, và một chiếc bảng trắng còn dở dang vài sơ đồ hệ thống vẽ bằng bút lông đủ màu. Vy nhìn quanh, cảm giác như đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác với tiệm sửa xe đầy dầu mỡ của bố mình.

"Bố tao để quên tài khoản dev đăng nhập sẵn trên máy tính bàn, tao mượn dùng thử một lúc, xong sẽ đăng xuất lại ngay, không ai biết đâu." Mai giải thích, ngồi xuống trước chiếc máy tính để bàn to đùng trong phòng làm việc của bố, gõ vài lệnh quen thuộc.

"Mày chắc không bị phát hiện chứ?" Vy hỏi, giọng lo lắng không kém phần tò mò.

"Yên tâm, tao chỉ xem thôi, không sửa gì cả, với lại bố tao tối nay đi công tác Đà Nẵng rồi, mai mới về." Mai đáp, mắt vẫn dán vào màn hình, ngón tay gõ thoăn thoắt.

Vy đứng sau lưng bạn, tim đập nhanh vì hồi hộp lẫn cảm giác tội lỗi mơ hồ, dù cô biết đây có thể là cách duy nhất để tìm ra câu trả lời rõ ràng hơn.

Mai nhập tên tài khoản AnBình của Khang vào công cụ kiểm tra, màn hình hiện lên một bảng dữ liệu kỹ thuật phức tạp, đầy những con số và ký hiệu Vy không hiểu hết, nhưng Mai thì đọc lướt qua khá nhanh nhẹn, ngón tay chỉ vào từng dòng giải thích.

"Đây, log định vị gần đúng của thiết bị đăng nhập tài khoản này." Mai nói, phóng to một biểu đồ nhỏ hiện trên màn hình. "Tao thấy tín hiệu này không di chuyển đi đâu cả, cứ nằm trong cùng một bán kính nhỏ suốt từ ngày mười một tháng Mười Một tới giờ."

"Bán kính đó là ở đâu?" Vy hỏi, giọng khẽ run.

Mai zoom bản đồ ra, so sánh toạ độ với địa chỉ nhà Vy đã từng cung cấp khi đăng ký một dịch vụ giao hàng chung trước đây. "Đúng khu vực nhà mày đấy, Vy. Bán kính chưa tới trăm mét, đúng bằng phạm vi căn hộ tập thể với mấy nhà xung quanh thôi."

Vy đứng lặng người, cảm giác như mặt đất dưới chân vừa chao đảo nhẹ. "Vậy có nghĩa là..."

"Có nghĩa là cái điện thoại đó, hoặc bất cứ thiết bị nào đang đăng nhập tài khoản này, chưa bao giờ rời khỏi khu vực nhà mày, kể từ ngày anh Khang mất tới tận bây giờ." Mai nói, quay lại nhìn bạn, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa có chút áy náy vì phải là người xác nhận điều này.

Vy ngồi phịch xuống ghế bên cạnh, hai tay ôm mặt. Bao nhiêu nghi ngờ, bao nhiêu suy đoán về Thảo, về những khả năng bên ngoài, giờ đây sụp đổ trước một bằng chứng kỹ thuật rành rành: người, hoặc thiết bị, giữ tài khoản của anh trai cô, chưa bao giờ ra khỏi phạm vi ngôi nhà cô đang sống.

"Vy, mày ổn không?" Mai hỏi, đặt tay lên vai bạn.

"Tao không biết nữa." Vy đáp, giọng nghẹn lại. "Nếu đúng vậy, thì người đó phải là ai đó trong nhà tao. Không phải Thảo, không phải người lạ nào cả."

Mai không nói gì, chỉ ngồi im, để bạn có thời gian tiêu hoá thông tin vừa nhận được. Ngoài cửa sổ, trời chiều nhạt dần, ánh nắng cuối ngày hắt lên những toà nhà cao tầng xa xa, một khung cảnh bình yên đối lập hoàn toàn với cơn bão đang cuộn lên trong lòng Vy.

"Mày định làm gì tiếp theo?" Mai hỏi, giọng thận trọng.

Vy im lặng một lúc lâu, nhìn xuống hai bàn tay đang siết chặt vào nhau. "Tao nghĩ tao cần về nhà, quan sát kỹ hơn. Nếu là bố, chắc chắn sẽ có dấu hiệu nào đó tao còn bỏ sót."

Cô đứng dậy, thu dọn sách vở, dù bài tập Hoá vẫn còn dang dở, tâm trí cô giờ đây không còn chỗ nào cho những phương trình phản ứng hoá học nữa, chỉ còn một câu hỏi duy nhất chiếm trọn: làm sao để biết chắc chắn, mà không làm tổn thương thêm ai trong gia đình vốn đã quá mong manh này.

Mai tiễn bạn ra tận cửa thang máy, nắm chặt tay Vy một lần nữa trước khi chia tay. "Gọi tao ngay nếu có chuyện gì nhé, dù mấy giờ cũng được." Vy gật đầu, bước vào thang máy, nhìn qua tấm kính, thấy Mai vẫn đứng đó vẫy tay cho tới khi cửa thang máy khép hẳn lại.

Trên đường về, cô đạp xe chậm rãi qua những con phố đã lên đèn, đầu óc quay cuồng với hình ảnh bản đồ log định vị vừa xem, cố hình dung lại từng đêm mình từng nghe tiếng dép lê, từng thấy khe sáng dưới cửa phòng chứa đồ, giờ đây tất cả những mảnh ký ức rời rạc đó bỗng nhiên xâu chuỗi lại thành một điều gì đó rõ ràng hơn, đáng sợ hơn cô từng tưởng tượng.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →