🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trước khi về nhà đối diện với những nghi ngờ mới, Vy quyết định làm một việc còn dang dở: giải quyết dứt điểm chuyện với Thảo. Cô nhắn tin xin lỗi vì buổi gặp trước đã hỏi những câu đường đột, và ngỏ ý muốn gặp lại để nói chuyện rõ ràng hơn.

Thảo đồng ý, có phần bất ngờ nhưng cũng nhẹ nhõm, hẹn gặp ở đúng quán trà sữa cũ vào chiều hôm sau.

Lần này, không khí giữa hai người bớt căng thẳng hơn nhiều. Vy gọi trước một ly trà sữa nhiều đường, đúng loại Thảo hay uống, đặt sẵn trên bàn khi chị tới, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để làm Thảo mỉm cười, phần nào xoá bớt khoảng cách giữa hai người.

Quán vẫn vậy, vẫn cái bàn gỗ trong góc, vẫn bản nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa cũ treo góc trần, chỉ có điều lần này ngoài trời đã sang đông muộn hơn, gió lùa qua khe cửa mỗi lần có khách ra vào, mang theo hơi lạnh len vào tận trong quán.

"Em order trước cho chị rồi à?" Thảo hỏi, giọng có chút bất ngờ khi nhìn thấy ly trà sữa quen thuộc đã chờ sẵn.

"Dạ, em nhớ chị thích loại này." Vy đáp, hơi ngượng ngùng.

Thảo cười, nụ cười lần này trông nhẹ nhõm hơn hẳn lần trước, ngồi xuống, cởi bỏ chiếc khăn quàng cổ len dày, đặt lên thành ghế.

"Chị xin lỗi vì hôm trước bỏ về đột ngột như vậy." Thảo mở lời trước, giọng chân thành. "Chị chỉ hoảng quá thôi, chị sợ em nghĩ chị làm điều gì đó không đúng."

"Không, em mới là người phải xin lỗi." Vy đáp, cúi đầu áy náy. "Em không nên nghi ngờ chị như vậy. Hôm nay em muốn làm rõ mọi chuyện, nếu chị đồng ý."

Vy lấy điện thoại ra, mở lại tấm ảnh chụp màn hình lưu giờ giấc "đang nhập" xuất hiện, đưa cho Thảo xem. "Chị có thể cho em xem giờ chị hay xem lại story cũ của anh Khang không? Em muốn đối chiếu thử xem có trùng khớp với khung giờ này không."

Thảo hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn mở điện thoại, lục lại lịch sử hoạt động của mình trên mạng xã hội. "Chị thường xem vào tầm chín giờ, mười giờ tối, lúc chị học bài xong, trước khi đi ngủ. Có hôm muộn hơn một chút, nhưng chưa bao giờ quá mười giờ rưỡi cả, vì chị phải dậy sớm đi học."

Hai người đặt hai màn hình cạnh nhau, đối chiếu từng mốc thời gian. Đúng như Thảo nói, khung giờ cô xem story luôn nằm trong khoảng chín giờ tới mười giờ rưỡi tối, không hề trùng với khung giờ "đang nhập" xuất hiện từ mười một giờ tới một giờ sáng.

"Vậy là chị không liên quan gì tới chuyện này thật." Vy nói, thở phào nhẹ nhõm xen lẫn áy náy. "Em xin lỗi vì đã nghi ngờ chị suốt thời gian qua."

Thảo lắc đầu, đặt tay lên tay Vy, ánh mắt dịu dàng. "Chị không trách em đâu. Chị hiểu, mất người thân đột ngột như vậy, ai cũng cần một lời giải thích, dù là lời giải thích nào cũng được, miễn là có một câu trả lời."

Câu nói đó khiến Vy chợt cảm động, cô nhìn Thảo, thấy trong ánh mắt chị không chỉ có sự thấu hiểu, mà còn có cả một nỗi đau riêng chị vẫn đang âm thầm mang theo.

"Chị vẫn còn thương anh Khang nhiều lắm phải không ạ?" Vy hỏi khẽ.

Thảo im lặng một lúc, mắt đỏ hoe. "Ừ. Bọn chị chia tay không phải vì hết thương nhau, chỉ là cả hai đều còn trẻ, đều bận rộn, chưa biết cách giữ một mối quan hệ khi cuộc sống mỗi người mỗi ngả. Chị cứ nghĩ sau này lớn hơn một chút, có khi bọn chị sẽ quay lại với nhau. Chị không ngờ mọi chuyện lại kết thúc theo cách này."

Vy nắm chặt tay Thảo, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng đồng cảm thay cho lời an ủi. "Chị mong là ai đang làm việc đó," Thảo nói tiếp, giọng nghẹn ngào, "người ta cũng đang thương anh Khang như mình vậy."

Câu nói đó lơ lửng trong không khí một lúc lâu, Vy không nhận ra ngay ý nghĩa sâu xa ẩn trong đó, chỉ cảm nhận được sự chân thành của Thảo. Hai người ngồi thêm một lúc, trò chuyện về những kỷ niệm đẹp với Khang, tiếng cười xen lẫn nước mắt, một buổi chiều cuối cùng cũng mang lại điều gì đó ấm áp giữa chuỗi ngày u ám vừa qua.

Khi chia tay, Thảo ôm Vy thật chặt, hẹn sẽ giữ liên lạc thường xuyên hơn từ giờ. Vy ra về, lòng nhẹ nhõm hơn phần nào vì đã gỡ bỏ được một hiểu lầm, nhưng đồng thời cũng nặng trĩu hơn khi biết rằng, giờ đây, không còn ai để nghi ngờ ngoài chính những người trong căn nhà cô vẫn gọi là tổ ấm.

Trên đường đạp xe về, trời đã tối hẳn, đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường ướt vì cơn mưa phùn vừa qua. Vy đạp chậm, để gió lạnh táp vào mặt cho tỉnh táo hơn, cố sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Cô nhắn tin cho Mai, báo lại kết quả buổi gặp, kèm một dòng: Giờ chỉ còn nhà mình là chưa loại trừ được nữa thôi.

Mai trả lời ngay: Tao đã đối chiếu log định vị hôm qua rồi đấy, mày quên à. Kết quả cũng chỉ về một hướng thôi. Về nhà cẩn thận nhé, đừng để lộ ra là mày đang nghi ngờ gì.

Vy đọc tin nhắn, gật đầu một mình giữa con đường vắng, biết rằng từ giờ, mỗi bữa cơm, mỗi lần chạm mặt bố, cô sẽ phải học cách giữ một vẻ mặt bình thường, dù trong lòng đang cuộn lên biết bao câu hỏi chưa có lời đáp.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →