Bữa cơm tối hôm đó, không khí gia đình đã bớt căng thẳng hơn so với mấy ngày trước, dù vẫn còn chút ngượng ngùng lẩn khuất sau mỗi câu chuyện. Mẹ nấu món canh cua đồng Tin thích, cố gắng tạo không khí bình thường trở lại sau trận cãi vã.
"Hôm nay ở lớp con học gì?" Mẹ hỏi Tin, giọng cố tỏ ra vui vẻ.
"Con học về các loài chim di cư." Tin đáp, miệng vẫn còn nhai cơm. "Cô giáo bảo có loài chim bay cả mấy nghìn cây số không nghỉ luôn đấy mẹ."
Câu chuyện xoay quanh những chủ đề nhẹ nhàng, Vy ngồi ăn, mắt thỉnh thoảng liếc sang bố, quan sát từng cử chỉ nhỏ nhặt với một sự chú ý mới mẻ cô chưa từng có trước đây. Bố vẫn ăn như mọi khi, tay vẫn còn vương chút dầu máy chưa rửa sạch hẳn ở kẽ móng, dấu hiệu quen thuộc của một ngày làm việc dài ngoài tiệm.
Cô để ý cách ông gắp thức ăn, cách ông và cơm từng miếng nhỏ, chậm rãi, như đang cố kéo dài bữa ăn thêm một chút. Trước đây cô chưa từng để ý những chi tiết vụn vặt như vậy, nhưng giờ đây, mỗi cử chỉ của bố đều trở thành một mảnh dữ liệu cô âm thầm thu thập, dù bản thân cô cũng không chắc mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể.
"Chị Vy này," Tin bỗng lên tiếng, như sực nhớ ra điều gì đó, "em nhớ ra rồi, chuyện em định kể chị hôm trước ấy."
Cả bàn ăn khựng lại một chút, Vy quay sang nhìn em, tim đập nhanh hơn. "Chuyện gì vậy?"
"Mấy lần em dậy đi vệ sinh lúc nửa đêm ấy, em thấy bố không ngủ, bố đi ra ngoài sân." Tin nói, hồn nhiên như đang kể một chuyện vặt vãnh không có gì đáng bận tâm. "Em hỏi bố đi đâu, bố bảo có khách gọi sửa xe gấp, phải ra tiệm coi. Em thấy lạ, ai lại sửa xe lúc nửa đêm bao giờ, nhưng em buồn ngủ quá nên không hỏi thêm."
Vy cứng người, đũa trên tay khựng lại giữa chừng. Cô liếc nhanh sang bố, thấy ông cũng hơi khựng lại một nhịp, tay cầm bát cơm hơi run nhẹ trước khi lấy lại bình tĩnh, tiếp tục ăn như không có gì xảy ra.
"Mấy lần đó là khi nào vậy con?" Mẹ hỏi Tin, giọng có phần tò mò, chưa hề nhận ra ý nghĩa sâu xa đằng sau câu chuyện.
"Con không nhớ rõ ngày, nhưng toàn khoảng mười một giờ, mười hai giờ đêm gì đó." Tin đáp, tay vẫn tiếp tục và cơm. "Có lần em còn thấy đèn phòng chứa đồ sáng nữa, chắc bố sửa xe trong đó luôn á."
"Ừ, thỉnh thoảng bố nhận sửa gấp cho khách quen, không tiện từ chối." Bố nói, giọng vẫn đều đều như mọi khi, nhưng Vy nhận ra một sự căng cứng nhẹ trong cách ông giữ vai, một chi tiết nhỏ mà chỉ người đang cố tình quan sát mới nhận ra được.
Bữa cơm tiếp tục, câu chuyện chuyển sang chủ đề khác, nhưng Vy gần như không còn nghe được gì nữa, đầu óc cô quay cuồng với những mảnh ghép vừa khớp lại với nhau: bán kính định vị không đổi, khe sáng dưới cửa phòng chứa đồ, tiếng ho quen thuộc lúc rạng sáng, và giờ là lời kể hồn nhiên của Tin, tất cả đều chỉ về một hướng duy nhất, một hướng cô đã cố tránh né nghĩ tới suốt nhiều tuần qua.
Cô nhìn sang bố, người đàn ông vẫn đang cắm cúi ăn cơm, gương mặt không lộ vẻ gì bất thường, đôi tay chai sạn vì công việc hằng ngày, và chợt nhận ra, có lẽ, đằng sau vẻ kiệm lời quen thuộc ấy, ông đang giữ một bí mật nặng nề hơn bất cứ ai trong nhà này có thể tưởng tượng.
Tay Vy run nhẹ khi gắp thức ăn, cô cố giữ vẻ bình thường, không muốn để lộ ra bất cứ điều gì trước mặt cả nhà, đặc biệt là trước mặt bố, người mà giờ đây, cô không còn chắc chắn mình có thể nhìn bằng ánh mắt như trước được nữa.
Sau bữa cơm, Tin kéo tay Vy đòi chơi tiếp trò xếp hình hôm trước, nhưng Vy viện cớ mệt, xin về phòng sớm. Cô nằm trong bóng tối, nghe tiếng cả nhà dọn dẹp, tiếng nước chảy, tiếng ti vi bật lên rồi tắt đi, mọi âm thanh quen thuộc của một buổi tối bình thường, chỉ có tâm trí cô là không còn bình thường được nữa.
Cô lấy sổ tay ra, viết thêm dòng cuối cùng của Cụm ghi chép này: Tin xác nhận thấy bố dậy nhiều lần lúc 11h-12h đêm, nói dối là sửa xe gấp. Khớp hoàn toàn với khung giờ "đang nhập". Ngày mai mình sẽ tự mắt kiểm chứng. Cô gạch chân câu cuối hai lần, gấp sổ lại, tắt đèn, nhưng phải mất rất lâu sau đó mới thiếp đi được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →