🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, trời trở lạnh hơn, Vy lục tủ tìm áo khoác dày, nhưng chiếc áo phao quen thuộc của cô đang giặt chưa khô. Cô nhìn sang góc tủ, nơi treo chiếc áo khoác bomber màu xanh rêu của Khang, thứ không ai trong nhà đụng tới suốt từ sau đám tang, chỉ để nguyên đó như một phần cố định của căn phòng.

Cô ngập ngừng một lúc, rồi khoác chiếc áo lên người, cảm giác vải áo hơi rộng, tay áo dài hơn bàn tay cô một đoạn, mùi hương quen thuộc pha lẫn mùi dầu máy vẫn còn vương lại đâu đó trong từng thớ vải, dù đã giặt qua vài lần trước khi cất vào tủ.

Khi xỏ tay vào túi áo tìm khăn giấy, ngón tay cô chạm phải một vật gì đó cứng, mỏng. Cô rút ra, đó là một tấm vé xe buýt cũ, đã nhàu, ghi ngày 9 tháng 11 năm 2025, tuyến từ khu vực Cầu Giấy tới phố cổ.

Vy cầm tấm vé trong tay, tim thắt lại. Đó là một ngày trước khi Khang mất. Cô không biết anh đã đi đâu vào ngày hôm đó, làm gì ở khu phố cổ, nhưng việc cầm trên tay một mảnh giấy nhỏ từ những giờ phút cuối cùng của cuộc đời anh khiến cô xúc động tới mức phải ngồi thụp xuống mép giường, ôm chặt tấm vé vào ngực.

Cô mặc nguyên chiếc áo đó đi học, dù hơi rộng so với dáng người, chỉ để cảm giác như có một phần của anh vẫn đang ở bên cạnh mình suốt cả ngày dài.

Trên đường tới trường, vài người quen trong khu tập thể nhìn cô với ánh mắt là lạ, chắc nhận ra chiếc áo quen thuộc của Khang, nhưng không ai nói gì, chỉ gật đầu chào như thường lệ. Cô đạp xe qua con ngõ nhỏ, qua tiệm sửa xe của bố đã mở cửa từ sớm, thấy ông đang cúi xuống sửa một chiếc xe máy cho khách, dáng vẻ hoàn toàn bình thường như mọi sáng khác.

Cô dừng lại một chút, nhìn bố từ xa, cố tìm kiếm trong dáng vẻ quen thuộc đó một dấu hiệu nào khác lạ, nhưng không thấy gì cả, chỉ là người đàn ông cần mẫn với công việc thường ngày, không hề biết con gái mình đang đứng đó, mang trong lòng một nghi ngờ ngày càng lớn dần.

Giờ ra chơi, cô kể cho Mai nghe về câu chuyện tối qua, về lời kể của Tin, về sự căng cứng thoáng qua trên vai bố khi nghe em trai nhắc tới chuyện sửa xe lúc nửa đêm.

"Vậy là gần như chắc chắn rồi." Mai nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ hào hứng phân tích như những lần trước. "Nhưng Vy này, mày cũng đừng vội kết luận hoàn toàn. Bằng chứng vẫn chỉ là gián tiếp thôi, chưa ai tận mắt thấy bố mày cầm điện thoại của anh mày cả."

"Tao biết." Vy đáp, tay vẫn nắm chặt tấm vé xe buýt trong túi áo khoác. "Nhưng tao cảm thấy, nếu đúng là bố, thì mọi thứ đều có lý hết. Bố là người kiệm lời nhất nhà, bố chưa bao giờ nói được câu gì về cảm xúc của mình, kể cả với anh Khang lúc còn sống."

Mai gật đầu, hiểu ý bạn, không nói gì thêm, chỉ đặt tay lên vai Vy an ủi.

"Mày định làm gì?" Mai hỏi sau một lúc im lặng.

"Tao nghĩ tao cần tận mắt thấy." Vy nói, giọng cương quyết hơn cô tưởng. "Tao không thể cứ dựa vào suy đoán mãi được. Tao cần biết chắc chắn, dù sự thật đó có là gì đi nữa."

"Mày định thức rình à?" Mai hỏi, có chút lo lắng trong giọng nói.

"Ừ. Tao nghĩ đêm nay tao sẽ thử." Vy đáp, nhìn xuống tấm vé xe buýt trong tay, như thể đang lấy đó làm động lực cho quyết định của mình.

"Cẩn thận đấy." Mai dặn dò, siết chặt tay bạn. "Nếu có gì bất thường, gọi tao ngay, dù là mấy giờ đi nữa."

Cả buổi học hôm đó, Vy không thể tập trung được vào bất cứ điều gì, tâm trí cô cứ quay cuồng nghĩ về đêm sắp tới, về khoảnh khắc cô sẽ phải đối diện với sự thật, dù nó có đau đớn tới đâu. Cô sờ vào tấm vé xe buýt trong túi áo suốt cả buổi, như một lá bùa hộ mệnh nhỏ bé, nhắc cô nhớ vì sao mình phải làm điều này, vì anh trai, vì chính mình, và có lẽ, vì cả người đang giữ bí mật kia nữa.

Chiều tan học, cô không về nhà ngay, đạp xe vòng qua con phố cổ ghi trên tấm vé xe buýt, dù biết khả năng tìm ra manh mối gì ở đó gần như bằng không sau hơn một tháng trời. Cô dừng lại trước vài cửa hàng nhỏ dọc phố, nhìn vào bên trong, không biết mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ cảm thấy cần phải làm một điều gì đó, dù nhỏ nhoi, để cảm thấy mình đang tiến gần hơn tới sự thật, thay vì chỉ ngồi chờ đợi đêm xuống trong nỗi sợ hãi mơ hồ.

Trời nhá nhem tối, cô mới đạp xe về nhà, kịp giờ ăn cơm, kịp giữ vẻ mặt bình thường trước mặt cả nhà một lần cuối, trước khi màn đêm buông xuống và kế hoạch cô đã ấp ủ suốt cả ngày chính thức bắt đầu.

Hết Chương 29

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 30
← TrướcTiếp →