🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, trước khi thực hiện kế hoạch rình đêm đã định, Vy giúp mẹ dọn lại vài thùng đồ cũ còn sót lại từ đợt dọn tủ trước Tết. Trong lúc lục một chiếc hộp các tông cất ở góc tủ quần áo, mẹ lôi ra một cuốn sổ tay bìa da đã sờn cũ, đưa cho Vy.

"Cái này của anh Khang đấy, mẹ tìm thấy trong ba lô cũ của nó, định để riêng ra rồi quên mất." Mẹ nói, giọng trầm xuống. "Con giữ đi, có khi con thích đọc."

Vy nhận lấy cuốn sổ, cảm giác một sự hồi hộp lạ kỳ dâng lên trong lòng. Cô mang về phòng, ngồi xuống giường, lật từng trang cẩn thận. Phần lớn là những ghi chép công việc: các cuốc xe ôm công nghệ Khang chạy thêm buổi tối, ghi lại số tiền kiếm được mỗi ca, có hôm chỉ vài chục nghìn, có hôm kha khá hơn nhờ chạy được nhiều cuốc đường dài.

Cô lật tới những trang gần cuối, thấy các con số được cộng dồn lại, một cột nhỏ ghi tổng số tiền tiết kiệm được tính tới từng tuần. Con số tăng dần theo thời gian, từ vài trăm nghìn lên tới vài triệu, một sự kiên nhẫn tích luỹ đáng ngạc nhiên với một chàng trai mười chín tuổi vẫn còn phải xin tiền ăn sáng từ mẹ mỗi ngày.

Ở trang gần cuối cùng, một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, có vẻ được ghi vội: Còn thiếu 800. Không có thêm chi tiết nào giải thích 800 nghìn đó là để làm gì, không có tên cửa hàng, không có mô tả món đồ, chỉ vỏn vẹn ba chữ ngắn gọn đó, như một lời nhắc nhở riêng tư chỉ mình anh hiểu được.

Vy nhìn dòng chữ đó rất lâu, cố hình dung xem anh đang để dành tiền cho việc gì. Cô nhớ lại buổi chiều hai anh em đứng trước một cửa hàng nào đó trên phố, câu hỏi bâng quơ "Vy thích màu gì hơn, sáng hay tối?" giờ đây bỗng trở nên có ý nghĩa khác hẳn.

Cô mang cuốn sổ ra phòng khách, cho cả nhà xem, cẩn thận không nhắc gì tới nghi ngờ đang lớn dần trong lòng mình về bố. Mẹ cầm cuốn sổ, mắt đỏ hoe khi đọc những dòng ghi chép của con trai, còn Tin thì háo hức đoán mò.

"Chắc anh Khang để dành mua xe máy mới đấy!" Tin đoán, giọng hào hứng.

"Xe máy đâu chỉ có tám trăm nghìn con." Mẹ cười nhẹ, xoa đầu Tin, dù nụ cười đó mang theo cả nỗi buồn khó giấu.

Bố cầm cuốn sổ, lật qua lật lại, nheo mắt nhìn kỹ dòng chữ cuối cùng, gương mặt trầm ngâm hơn hẳn bình thường. "Để bố hỏi thử vài chỗ bạn bè nó xem sao, biết đâu có manh mối gì." Ông nói, giọng khàn hơn thường lệ.

Cả nhà cùng ngồi đoán già đoán non, không khí có phần ấm áp hơn những ngày căng thẳng vừa qua, một trò chơi giải đố nhỏ vô tình gắn kết mọi người lại gần nhau hơn.

"Hay là để dành mua điện thoại mới?" Tin đoán tiếp, không chịu bỏ cuộc.

"Điện thoại thì cũng phải hai ba triệu trở lên, tám trăm nghìn không đủ đâu con." Mẹ đáp, lật thêm vài trang sổ xem có manh mối nào khác không, nhưng chỉ toàn những dòng ghi chép công việc quen thuộc.

Vy ngồi im, trong đầu thoáng qua hình ảnh buổi chiều đứng trước cửa hàng cùng anh, câu hỏi "thích màu gì hơn" cứ văng vẳng mãi, nhưng cô chưa dám nói ra, sợ nếu đoán sai sẽ khiến cả nhà hụt hẫng thêm một lần nữa.

Nhưng Vy, trong lòng, đã âm thầm quyết định sẽ tự mình đi tìm câu trả lời trước, không muốn cả nhà hy vọng hụt nếu manh mối này không dẫn tới đâu. Cô cất cuốn sổ vào ngăn kéo, cạnh chiếc phong bì giấy chứng tử và cuốn sổ tay ghi chép của riêng mình, ba thứ giờ đây cùng nằm chung một chỗ, cùng mang theo những bí mật chưa được giải mã hoàn toàn.

Đêm đó, khi cả nhà đã yên giấc, Vy ngồi tựa lưng vào đầu giường, tay ôm cuốn sổ tay của riêng mình, tự nhủ mình sẽ không ngủ, sẽ chờ tới giờ để thực hiện kế hoạch đã định từ chiều. Cô nhìn đồng hồ, còn hơn một tiếng nữa mới tới mười một giờ, khoảng thời gian dài nhất cô từng phải chờ đợi trong suốt cả tháng qua.

Đêm mai, mình sẽ biết. Cô tự nhủ trong đầu, siết chặt hai bàn tay đang run nhẹ vì hồi hộp lẫn sợ hãi, sẵn sàng cho bước ngoặt cô biết mình không thể trì hoãn thêm được nữa.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →