🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

22 giờ 30 phút, Vy nằm im trên giường, mắt nhắm hờ, tai vẫn dỏng lên lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong nhà. Cô nghe tiếng mẹ dặn Tin đi ngủ sớm, tiếng cửa phòng Tin khép lại, tiếng nước chảy từ phòng tắm khi bố mẹ thay nhau vệ sinh cá nhân trước giờ ngủ.

Cô đếm từng phút trôi qua trên chiếc đồng hồ báo thức để đầu giường, cố giữ hơi thở đều đặn dù tim đang đập nhanh hơn bình thường rất nhiều. 22 giờ 50, tiếng cửa phòng bố mẹ khép lại, căn nhà chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều trong phòng khách vọng qua khe cửa.

23 giờ kém mười lăm, Vy khẽ khàng ngồi dậy, bước chân trần xuống nền gạch lạnh, cẩn thận từng bước một để không phát ra tiếng động. Cô hé cửa phòng mình, nhìn ra hành lang tối om, chỉ có chút ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ ô cửa kính nhỏ cuối hành lang, nơi ánh đèn đường ngoài khu tập thể len lỏi qua.

Cô rón rén bước ra, tìm một góc khuất gần cầu thang, nơi có thể quan sát được cả hành lang lẫn lối dẫn ra cửa sau mà không dễ bị phát hiện. Cô ngồi thụp xuống, lưng tựa vào tường, hai đầu gối co lên sát ngực, kiên nhẫn chờ đợi.

Cô nghĩ tới việc nhắn tin cho Mai trước khi bắt đầu, nhưng lại thôi, sợ tiếng rung điện thoại dù đã để chế độ im lặng vẫn có thể phát ra âm thanh nào đó trong đêm khuya tĩnh mịch. Cô chỉ soạn sẵn một tin nhắn trong ô nhập liệu, chưa gửi: Tao đang rình, chưa có gì. Ngón tay cô đặt sẵn trên nút gửi, chỉ chờ có diễn biến gì mới sẽ bấm ngay.

Bóng tối trong hành lang đặc quánh hơn cô tưởng, mắt cô phải mất một lúc mới quen dần, bắt đầu phân biệt được đường nét của cầu thang, của khung cửa, của những vật dụng quen thuộc giờ đây trông xa lạ hẳn dưới ánh sáng lờ mờ.

Tiếng quạt trần vẫn quay đều, tiếng xe máy thi thoảng vụt qua ngoài đường lớn, tiếng chó nhà hàng xóm sủa vài tiếng rồi im bặt. Mọi âm thanh quen thuộc của một đêm bình thường, nhưng đêm nay, với Vy, mỗi âm thanh đều mang một sức nặng khác hẳn.

Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại, cố giấu ánh sáng màn hình bằng cách áp sát vào lòng bàn tay. 22 giờ 58. Cô nín thở, chờ đợi.

Đúng 23 giờ, cánh cửa phòng bố mẹ khẽ mở, không phát ra tiếng cọt kẹt như cô lo sợ, có lẽ vì bố đã quen với việc mở cửa thật êm mỗi đêm suốt gần một năm qua. Một bóng người bước ra, dáng đi chậm rãi, quen thuộc, đôi vai hơi khòm xuống theo cách chỉ những người làm việc chân tay nhiều năm mới có.

Vy nép sát vào góc tường, tim đập thình thịch tới mức cô sợ chính tiếng đập đó cũng đủ làm lộ chỗ ẩn nấp của mình. Cô nín thở, dõi theo bóng người đi ngang qua hành lang, không hề hay biết có ai đang quan sát mình từ trong bóng tối.

Bóng người bước xuống cầu thang, ra phía cửa sau, mở khoá cửa nhẹ nhàng, bước ra sân. Vy đợi thêm vài giây, rồi rón rén đứng dậy, theo sau ở khoảng cách an toàn, giữ mình trong bóng tối của hành lang, chỉ dám ló đầu ra khi bóng người đã đi được một đoạn khá xa.

Ngoài sân, ánh đèn vàng nhạt từ ngọn đèn cũ hắt xuống, đủ để Vy nhìn rõ hơn dáng người quen thuộc đang tiến về phía phòng chứa đồ, tay cầm theo một chùm chìa khoá, những tiếng lách cách nhỏ vang lên trong đêm tĩnh lặng.

Cô đứng nép sau khung cửa bếp, tim đập loạn nhịp, hai tay siết chặt vào nhau tới mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô nhìn theo bóng người đó dừng lại trước cửa phòng chứa đồ, tra chìa khoá vào ổ, tiếng kim loại chạm nhau vang lên khe khẽ trong đêm.

Cánh cửa bắt đầu hé mở, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ trong phòng hắt ra ngoài sân tối, đổ dài thành một vệt sáng trên nền xi măng. Vy nín thở, không dám chớp mắt, cả người căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt, khi bóng người bước hẳn vào trong, để cánh cửa khép hờ lại phía sau.

Cô đứng lặng thêm vài giây, chờ cho nhịp tim dịu bớt phần nào, rồi mới dám nhấc chân bước ra khỏi khung cửa bếp, tiến từng bước nhỏ về phía sân, nơi ánh đèn ngoài trời hắt xuống một quầng sáng vàng yếu ớt, đủ để cô nhìn rõ đường đi mà không cần bật thêm đèn pin điện thoại, thứ chắc chắn sẽ làm lộ sự có mặt của cô ngay lập tức.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →