🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vy đứng bất động một lúc lâu sau khi cánh cửa khép hờ lại, cố lấy lại nhịp thở đã loạn xạ hoàn toàn. Cô nhìn quanh sân, không một bóng người nào khác, chỉ có tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong bụi cây góc sân, và tiếng gió lạnh tháng Mười Hai luồn qua khe hở mái tôn kêu vi vu.

Cô bước ra khỏi chỗ nấp, từng bước thật chậm, thật nhẹ, tiến dần về phía cánh cửa phòng chứa đồ. Mỗi bước chân đều khiến tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một phần trong cô muốn quay đầu bỏ chạy, một phần khác lại kéo cô tiến tới gần hơn, như một sợi dây vô hình không thể cưỡng lại.

Nền xi măng lạnh buốt dưới lòng bàn chân trần, cô bước qua vài viên gạch kê làm lối đi mẹ đặt hồi mùa mưa năm ngoái để tránh vũng nước đọng, từng viên một, cẩn thận không để phát ra tiếng động. Gió đêm lùa qua tà áo ngủ mỏng khiến cô rùng mình, nhưng cô không dừng lại, chỉ tiếp tục tiến về phía trước, nơi vệt sáng vàng vẫn hắt ra từ khe cửa khép hờ.

Tới sát cánh cửa, cô nhìn qua khe hở, nơi ánh đèn vàng từ bên trong hắt ra một vệt sáng mỏng. Qua khe cửa, cô thấy một chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát tường, trên đó là những đồ nghề sửa xe treo ngay ngắn, vài chai dầu nhớt cũ, và một chiếc ghế nhựa đặt đối diện chiếc bàn.

Một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đó, quay lưng ra phía cửa, dáng vai quen thuộc đến mức Vy không cần nhìn rõ mặt cũng nhận ra ngay. Tay ông cầm một chiếc điện thoại đang cắm dây sạc, ánh sáng màn hình hắt lên nửa gương mặt nghiêng nghiêng, tạo thành một quầng sáng nhạt trong căn phòng tối.

Vy nín thở, mắt dán chặt vào khe cửa, không dám chớp lấy một cái. Người đàn ông ngồi im, ngón tay cái lơ lửng trên màn hình, không gõ, chỉ nhìn chằm chằm vào đó, như đang đọc đi đọc lại một điều gì đó đã viết từ rất lâu.

Cô nhìn dáng vai đó, dáng lưng đó, đôi bàn tay chai sạn quen thuộc đó, và trong đầu cô, một cái tên cứ chực bật ra nhưng cô chưa dám gọi thành lời, kể cả trong tâm trí mình, như thể chỉ cần gọi tên ra, mọi thứ sẽ trở nên thật hơn, không thể quay đầu lại được nữa.

Trên chiếc bàn gỗ, cạnh chiếc điện thoại đang sạc, cô thấy một khung ảnh nhỏ, ảnh Khang chụp hồi còn học nghề, cười tươi trong bộ đồ bảo hộ lấm lem dầu mỡ. Khung ảnh đó, cô chưa từng thấy ai trong nhà nhắc tới, chắc đã được mang vào đây từ rất lâu, đặt ở một vị trí chỉ người ngồi trên chiếc ghế kia mới nhìn thấy được mỗi đêm.

Bàn tay cô đặt lên cánh cửa, chỉ định đẩy nhẹ để nhìn rõ hơn, nhưng ngay khi những ngón tay cô vừa chạm vào bề mặt gỗ lạnh, bản lề cửa phát ra một tiếng kẽo kẹt nhỏ, khô khốc, vang lên rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng của đêm khuya.

Người đàn ông trong phòng khựng lại, vai ông cứng đờ trong một khoảnh khắc, rồi từ từ, rất từ từ, bắt đầu quay đầu lại phía cánh cửa, phía nơi Vy đang đứng chết lặng, tay vẫn còn đặt trên bề mặt gỗ, không kịp rút lại, không kịp lùi bước, không kịp làm bất cứ điều gì ngoài đứng đó, chờ đợi khoảnh khắc ánh mắt hai người sẽ chạm nhau.

Thời gian như giãn ra thành từng khung hình rời rạc: bàn tay ông đặt điện thoại xuống bàn, chậm rãi; bờ vai ông xoay dần theo một góc lớn hơn; ánh đèn vàng hắt bóng ông đổ dài lên nền nhà, chạm tới tận ngưỡng cửa nơi hai bàn chân trần của Vy đang đứng bất động. Cô nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực, mỗi nhịp một dồn dập hơn, như đang đếm ngược cho một điều gì đó không thể tránh khỏi.

Ánh sáng từ màn hình điện thoại vẫn hắt lên một bên mặt ông, đang dần lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ của căn phòng, và Vy, đứng ngoài khung cửa, cảm giác cả thế giới xung quanh mình như đang chậm lại, từng giây một, chờ đợi một sự thật cô đã linh cảm được từ rất lâu nhưng chưa bao giờ dám thừa nhận với chính mình.

Bản lề cửa lại kêu lên một tiếng nữa, khe cửa mở rộng thêm một chút dưới sức nặng của bàn tay cô vẫn còn đặt trên đó, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ được giấu kín suốt gần một năm qua dường như sắp sửa lộ ra hết, không còn một góc khuất nào để trốn tránh được nữa.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →