Cánh cửa mở hẳn ra. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa quầng sáng vàng nhạt của căn phòng nhỏ.
"Bố..." Vy thốt lên, giọng chỉ còn là một hơi thở, gần như không thành tiếng.
Đức ngồi bất động trên chiếc ghế nhựa cũ, tay vẫn đặt trên chiếc điện thoại đang sạc, ánh mắt ông trong khoảnh khắc đó không phải là sự tức giận vì bị bắt quả tang, mà là một nỗi kiệt sức sâu thẳm, như một người đã mang một gánh nặng quá lâu, giờ đây không còn đủ sức để tiếp tục giấu giếm nữa.
Ông nhìn con gái, rồi nhìn xuống màn hình điện thoại, nơi những dòng chữ ông vừa gõ dở còn hiện đó: Bố xin lỗi con vì. Ngón tay ông run lên, định xoá đi như đã làm không biết bao nhiêu lần suốt gần một năm qua, nhưng lần này, bàn tay ông khựng lại giữa chừng, như thể chính ông cũng nhận ra, có những điều không thể xoá đi mãi được nữa.
Ông đặt điện thoại xuống bàn, quay hẳn người lại đối diện với Vy, hai bàn tay chai sạn đan vào nhau, ngón tay cái vẫn còn dính một vệt dầu máy mờ, dấu vết của cả một ngày làm việc chưa kịp rửa sạch.
Vy bước vào phòng, đóng cửa lại sau lưng, dù không ai bảo cô làm vậy, chỉ là một bản năng muốn giữ khoảnh khắc này riêng tư, không để bất cứ ai khác trong nhà vô tình chứng kiến.
"Bố làm việc này bao lâu rồi ạ?" Cô hỏi, giọng run nhưng cố giữ bình tĩnh.
Đức im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xuống đôi tay mình, như đang tìm câu trả lời từ chính những vết chai sạn đã theo ông cả đời làm nghề. "Từ đêm đầu tiên sau khi... sau khi lo xong hết mọi việc cho thằng Khang." Giọng ông khàn đặc, mỗi từ thốt ra như phải vượt qua một cái gì đó rất nặng trong lồng ngực. "Bố không ngủ được. Bố cứ nghĩ, có bao nhiêu điều bố chưa từng nói với nó."
"Bố nói với ai vậy?" Vy hỏi, dù cô đã đoán được câu trả lời.
"Với nó." Đức đáp, giọng vỡ ra lần đầu tiên Vy từng nghe thấy trong đời. "Bố biết là vô lý. Bố biết là nó không đọc được. Nhưng bố cứ mở cái điện thoại này ra, gõ, rồi lại xoá, đêm nào cũng vậy. Bố không biết làm cách nào khác để nói những điều bố chưa từng nói được lúc nó còn sống."
Vy ngồi xuống sàn nhà, ngay trước mặt bố, không còn khoảng cách nào giữa hai người nữa. "Bố định nói gì với anh ấy?"
Đức nhìn con gái, đôi mắt đỏ hoe, một điều Vy chưa từng thấy ở người đàn ông vốn luôn kiệm lời và cứng cỏi này. "Bố định nói bố xin lỗi, vì bố chưa bao giờ nói được với nó rằng bố thương nó. Bố nghĩ đàn ông không cần nói mấy câu đó ra, chỉ cần làm, chỉ cần lo cho nó đủ ăn đủ mặc, dạy nó cái nghề để sau này tự lo được cho bản thân. Bố cứ nghĩ còn nhiều thời gian, còn nhiều dịp để nói..."
Ông ngừng lại, không nói tiếp được nữa, hai vai rung lên, cố kìm nén nhưng không thể. Vy đứng dậy, tiến tới, vòng tay ôm lấy bố từ phía sau, siết chặt, như thể muốn truyền hết mọi sự thấu hiểu của mình qua cái ôm đó.
"Bố ơi." Cô thì thầm, nước mắt cũng bắt đầu rơi không kiểm soát được. "Anh Khang biết mà. Con tin là anh ấy biết bố thương anh ấy nhiều lắm, dù bố chưa từng nói ra."
Đức không đáp ngay, chỉ đưa tay lên nắm lấy cánh tay con gái đang ôm quanh vai mình, siết nhẹ. Một lúc sau, ông khẽ nói, giọng vẫn còn nghẹn, gần như lẩm bẩm với chính mình hơn là nói với Vy: "Hồi bé nó hay sợ ma, cứ đòi ngủ chung với bố mỗi lần trời mưa to. Bố toàn bảo nó, từ từ, có bố đây, ngủ đi." Ông dừng lại, như chợt nhận ra mình vừa nói ra điều gì đó không định nói. "Không hiểu sao lớn lên nó lại nói y hệt câu đó với em nó."
Vy siết chặt tay bố hơn, không nói gì thêm, để câu nói ấy lơ lửng trong không khí như một sợi dây vô hình nối giữa ba thế hệ trong một câu nói giản dị mà nặng trĩu yêu thương chưa bao giờ được gọi đúng tên.
Hai bố con ngồi như vậy rất lâu trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng vẫn hắt sáng dịu dàng lên hai bóng người ôm nhau, chiếc điện thoại trên bàn màn hình đã tự động tắt sau vài phút không chạm vào, để lại bóng tối nuốt chửng những dòng chữ dang dở chưa từng được gửi đi.
"Mẹ và Tin cần biết chuyện này, bố ạ." Vy nói khẽ, khi cơn xúc động đã lắng bớt phần nào.
Đức gật đầu, thở dài một hơi thật sâu, như đang trút bỏ một phần gánh nặng đã mang suốt gần một năm trời. "Ừ. Bố biết. Bố chỉ... bố chỉ cần thêm một chút thời gian để nghĩ cách nói sao cho đúng thôi."
Ngoài trời, đêm đã khuya lắm, những vì sao hiếm hoi lọt qua lớp mây mù mùa đông Hà Nội, và trong căn phòng chứa đồ nhỏ bé ấy, một bí mật được giữ kín suốt gần một năm cuối cùng cũng đã tìm được lối ra, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều điều cần phải đối diện.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →