Sáng hôm sau, cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách sớm hơn thường lệ, ánh nắng đầu ngày còn nhạt nhoà chiếu qua khung cửa sổ. Đức, sau một đêm gần như không chợp mắt, đã tự mình đề nghị gọi cả nhà lại để nói chuyện, một điều hiếm hoi ở người đàn ông vốn luôn để vợ đảm nhận việc truyền đạt những chuyện quan trọng trong nhà.
"Mẹ nó này," ông mở lời, giọng còn khàn đặc vì thiếu ngủ, "tôi có chuyện phải nói với cả nhà."
Mẹ nhìn ông, rồi nhìn Vy đứng cạnh, linh cảm có điều gì đó nghiêm trọng sắp được nói ra. Tin ngồi im, tay vẫn cầm chiếc thìa ăn sáng dở, cảm nhận được không khí khác lạ trong phòng.
Đức kể lại mọi chuyện, chậm rãi, từng câu một, như đang cố gắng nói ra hết những gì đã kìm nén suốt gần một năm qua trong một lần duy nhất, sợ nếu dừng lại giữa chừng sẽ không đủ can đảm nói tiếp. Ông kể về những đêm không ngủ được, về việc giữ lại điện thoại của Khang, sạc pin mỗi tối, mở ra gõ những lời chưa từng nói được, rồi xoá đi trước khi ánh mắt bất kỳ ai kịp nhìn thấy.
Mẹ ngồi nghe, tay run rẩy, nước mắt lăn dài không kìm được. Khi Đức kể xong, căn phòng chìm vào im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dồn dập của mẹ, cố kìm nén một cơn xúc động đang cuộn trào.
"Sao anh không nói với em?" Mẹ hỏi, giọng vừa trách móc vừa đau đớn. "Gần một năm trời, anh giấu em, giấu cả nhà, để em cứ nghĩ mọi chuyện đang dần ổn hơn, trong khi anh một mình chịu đựng như vậy?"
"Anh không biết nói sao cho phải." Đức đáp, giọng nhỏ lại. "Anh sợ nếu nói ra, em sẽ nghĩ anh không bình thường, hoặc em sẽ đau lòng hơn nữa. Anh chỉ muốn giữ nó cho riêng mình, để không ai phải gánh thêm."
Mẹ im lặng, những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi, nhưng trong ánh mắt bà, ngoài nỗi đau vì bị gạt ra khỏi bí mật của chồng suốt thời gian dài, còn có một điều gì đó khác, một sự nhận ra sâu sắc hơn về chính bản thân mình.
"Em cũng có lỗi." Bà nói, giọng nghẹn ngào. "Em cũng giấu cả nhà một chuyện, từ rất lâu rồi, còn lâu hơn cả anh."
Cả nhà quay sang nhìn mẹ, không ai hiểu bà đang nói tới điều gì.
"Cái luật 'không ai được rời nhóm' ấy," mẹ nói tiếp, giọng run run, "em bật lên không chỉ vì muốn bảo vệ các con. Em bật nó lên vì em sợ, sợ tới mức không kiểm soát được. Hồi Khang chín tuổi, nó đi lạc ở hội chợ hoa xuân, bốn mươi phút em không tìm thấy nó, bốn mươi phút đó, em tưởng như cả cuộc đời mình sụp đổ." Bà ngừng lại, hít một hơi thật sâu trước khi tiếp tục. "Từ hôm đó, em cứ sợ mãi, sợ tới mức khi cái app đó ra tính năng không ai rời được nhóm, em bật lên ngay lập tức, không nghĩ ngợi gì cả, chỉ vì em muốn chắc chắn mình sẽ không bao giờ phải trải qua cảm giác đó thêm lần nào nữa."
Tin, ngồi lặng nghe từ đầu, giờ mới lên tiếng, giọng ngây thơ nhưng chân thành: "Vậy giờ nhà mình có phải sợ nữa không mẹ?"
Câu hỏi đơn giản của đứa trẻ chín tuổi khiến cả người lớn trong phòng đều khựng lại. Mẹ nhìn Tin, rồi nhìn Đức, rồi nhìn Vy, một vòng tròn ánh mắt nối liền cả gia đình lại với nhau trong khoảnh khắc đó.
"Mẹ không biết, con ạ." Mẹ đáp, giọng dịu lại, một nụ cười gượng gạo nhưng chân thật hiện lên trên môi. "Nhưng mẹ nghĩ, từ giờ, nhà mình sẽ học cách không sợ một mình nữa. Cả nhà sẽ cùng nhau đối diện, thay vì mỗi người giấu một bí mật riêng."
Đức đưa tay ra, nắm lấy tay vợ, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao điều muốn nói. Mẹ nhìn ông, siết chặt tay lại, và trong khoảnh khắc đó, dù nước mắt vẫn còn đọng trên mi, một điều gì đó giữa hai người dường như đã được hàn gắn lại, không hoàn toàn, nhưng đủ để bắt đầu.
"Vậy giờ mình sẽ làm gì với cái tài khoản đó?" Mẹ hỏi, nhìn quanh cả nhà, chờ đợi. Không ai lên tiếng ngay, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng, cho tới khi Tin phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi khác, đơn giản mà không kém phần khó trả lời: "Mình có thể giữ lại được không mẹ?"
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 35 →