Tối đó, bữa cơm gia đình diễn ra khác hẳn mọi khi. Không còn ai giấu ai điều gì, không còn những ánh mắt né tránh, những câu trả lời lấp lửng. Mẹ vẫn xới năm phần cơm như thói quen cũ, nhưng lần này, thay vì lặng lẽ múc bớt phần dư sang bát mình như mọi lần, bà đặt bát cơm đó ngay ngắn ở đầu bàn, nhìn thẳng vào nó một lúc, rồi nói khẽ.
"Từ mai, mẹ nghĩ mình xới bốn phần thôi." Bà nói, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều so với sáng nay. "Không phải vì mẹ quên anh Khang đâu, chỉ là mẹ nghĩ, có lẽ đã tới lúc mình học cách sống với việc thiếu vắng, thay vì giả vờ như nó chưa xảy ra."
Tin nhìn cái bát cơm dư, rồi nhìn mẹ, đưa ra một đề nghị hồn nhiên nhưng chạm tới trái tim mọi người: "Hay là mình để phần đó cho ai đói bụng ăn luôn đi mẹ, anh Khang chắc cũng không giận đâu, anh ấy hay nhường đồ ăn cho em lắm mà."
Cả nhà im lặng một lúc, rồi mẹ bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm xen lẫn nước mắt, cúi xuống xoa đầu Tin. "Ừ, con nói đúng đấy. Để bố ăn phần đó nhé, bố làm việc cả ngày ngoài tiệm, chắc đói lắm rồi."
Đức nhìn bát cơm, rồi nhìn vợ con, khẽ gật đầu, cầm đũa gắp phần cơm đó về phía mình, ăn một cách chậm rãi, như đang nếm trải một điều gì đó lớn lao hơn chỉ là một bữa ăn bình thường.
"Bố," Vy lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn cô tưởng mình có thể có sau đêm hôm qua, "từ giờ bố không cần thức khuya một mình nữa đâu ạ. Nếu bố muốn nói gì với anh Khang, cả nhà mình có thể cùng làm, không cần giấu nữa."
Đức nhìn con gái, khoé mắt hơi đỏ, gật đầu nhẹ, không nói được thành lời ngay lúc đó, chỉ đưa tay xoa đầu cô, một cử chỉ hiếm hoi ông chưa từng làm kể từ khi cô lớn lên.
Bữa cơm tiếp tục trong một bầu không khí lạ lẫm nhưng ấm áp, mỗi người đều cảm nhận được một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể một tảng đá lớn đã âm thầm đè nặng lên cả gia đình suốt gần một năm qua, giờ đây đã được nhấc bớt đi một phần, dù vẫn còn nhiều điều chưa thể giải quyết trọn vẹn ngay lập tức.
"Con xin lỗi vì đã giấu bố mẹ, tự mình điều tra suốt bao lâu nay." Vy nói, giọng nhỏ lại, cúi đầu áy náy.
Mẹ đặt đũa xuống, nhìn con gái, ánh mắt không còn nét giận dữ như buổi sáng hôm cãi vã nữa, chỉ còn sự thương xót và cả một chút tự hào khó gọi tên. "Mẹ mới là người nên xin lỗi con. Nếu mẹ không quá sợ hãi, không cấm đoán con đủ thứ, có lẽ con đã không phải một mình mang chuyện này lâu tới vậy."
"Không phải lỗi của ai cả." Đức xen vào, giọng trầm nhưng chắc chắn hơn thường lệ. "Mỗi người trong nhà mình đều đang cố gắng theo cách của riêng mình thôi, chỉ là chưa ai nói ra kịp lúc."
Câu nói đó, giản dị nhưng thấm thía, khiến cả bàn ăn lặng đi một chút, mỗi người ngẫm nghĩ theo cách riêng, trước khi Tin phá vỡ bầu không khí trầm lắng bằng một câu hỏi bất ngờ: "Vậy tối nay mình có được xem phim hoạt hình không ạ? Lâu lắm rồi nhà mình chưa xem chung."
Cả nhà bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm hiếm hoi, mẹ gật đầu đồng ý, hứa sẽ chọn bộ phim Tin thích nhất sau khi dọn dẹp xong.
Tin kể chuyện ở lớp, giọng líu lo như thường lệ, mẹ chăm chú nghe, thỉnh thoảng chen vào một câu hỏi, Đức ăn xong bát cơm, đứng dậy lấy thêm cho mình một bát nữa, một hành động nhỏ nhưng khác hẳn thói quen ăn vội rồi rời bàn sớm suốt bao tháng qua.
Vy ngồi đó, nhìn cả nhà, lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa nhẹ nhõm vừa vẫn còn chút gì đó trống trải. Sự thật đã được phơi bày, nhưng nỗi đau mất mát vẫn còn đó, không biến mất chỉ vì một bí mật đã được gỡ bỏ. Chỉ là giờ đây, cô không còn phải mang nó một mình nữa, và điều đó, tự thân nó, đã là một sự thay đổi lớn lao.
Sau bữa cơm, cả nhà cùng dọn dẹp, một việc trước đây thường chỉ có mẹ và Vy làm, nhưng tối nay, Đức cũng xắn tay áo phụ rửa bát, còn Tin thì lăng xăng lau bàn dù lau chưa sạch lắm. Tiếng cười đùa nhỏ vang lên trong bếp, lần đầu tiên sau rất lâu, một âm thanh bình dị nhưng quý giá, báo hiệu rằng gia đình này, dù đã mất đi một thành viên mãi mãi, vẫn còn đủ sức để tìm lại nhịp sống của chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 36 →