🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần, cả nhà quyết định cùng nhau dọn lại phòng chứa đồ, việc mà trước đây chỉ có Đức âm thầm lui tới một mình mỗi đêm. Ánh nắng buổi sáng cuối tuần chiếu qua ô cửa sổ nhỏ, chiếu rọi vào những góc bụi bặm của căn phòng vốn chỉ quen với ánh đèn vàng le lói ban đêm.

"Lâu rồi không ai dọn chỗ này." Mẹ nói, tay phủi bụi trên một chiếc hộp các tông cũ, ho khẽ vì bụi bay lên.

Đức đứng giữa phòng, nhìn quanh với một cảm giác lạ lẫm, như thể đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy căn phòng này dưới ánh sáng ban ngày, không còn là nơi ẩn náu bí mật của riêng ông nữa, mà là một phần bình thường của ngôi nhà, giờ đây được cả gia đình cùng chia sẻ.

Tin lục lọi hào hứng trong một góc, tìm thấy vài món đồ chơi cũ từ hồi bé, reo lên thích thú mỗi khi phát hiện một kỷ vật quen thuộc. "Chị Vy ơi, cái này của em hồi nhỏ này, con robot này anh Khang mua cho em đấy!" Cậu bé giơ cao một món đồ chơi nhựa đã sứt mẻ vài chỗ, khoe khắp phòng.

Vy giúp mẹ sắp xếp lại những thùng đồ, trong lúc đó, tay cô chạm phải một chiếc ba lô cũ, bạc màu, nằm khuất sau một chồng lốp xe cũ, loại ba lô đi làm quen thuộc Khang vẫn đeo mỗi tối trước khi ra khỏi nhà chạy xe.

"Ba lô đi làm của anh Khang đây." Vy nói, giọng trầm xuống, kéo khoá ba lô ra xem.

Bên trong, ngoài vài dụng cụ sửa xe nhỏ, có một cuốn sổ tay khác, khác với cuốn sổ mẹ đã đưa cho Vy trước đó, cuốn này cũ hơn, bìa đã sờn góc, có vẻ được dùng lâu hơn nhiều.

Cả nhà xúm lại xem, Đức cầm lấy, lật từng trang một cách cẩn thận. Đây là cuốn sổ ghi chép các "cuốc xe" Khang chạy thêm buổi tối, cùng loại với cuốn sổ trước, nhưng chi tiết hơn, ghi rõ từng tuyến đường, từng khung giờ, từng số tiền kiếm được.

"Nó chạy xe ôm công nghệ buổi tối để kiếm thêm à?" Mẹ hỏi, giọng vừa ngạc nhiên vừa xót xa. "Sao nó không nói với mẹ?"

"Chắc nó sợ mẹ lo, mẹ hay cấm nó chạy xe khuya lắm." Vy đáp, nhớ lại vài lần mẹ nhắc Khang cẩn thận khi đi làm về muộn.

Đức lật tới những trang gần cuối, nơi các con số được cộng dồn, khớp với cuốn sổ trước đó mà Vy đã tìm thấy. Nhưng ở đây, có thêm vài dòng ghi chú nhỏ mà cuốn sổ kia không có: Hỏi giá đàn ở phố Hàng Trống, tiệm cô Lan. Rồi vài trang sau: Đặt cọc rồi, còn thiếu 800, cố gắng trước Tết là có.

Cả nhà im lặng, nhìn dòng chữ đó, những mảnh ghép cuối cùng dường như đang dần khớp lại với nhau.

"Đàn gì vậy nhỉ?" Tin hỏi, tò mò nhìn qua vai bố.

"Không biết, nhưng có vẻ nó định mua cho ai đó một cây đàn." Đức nói, giọng trầm ngâm, ngón tay lần theo nét chữ con trai để lại. "Nét chữ này, hình như có địa chỉ, nhưng mờ quá, khó đọc."

Vy nhìn dòng chữ, một ký ức chợt loé lên trong đầu: buổi chiều đứng trước một cửa hàng nào đó trên phố, câu hỏi bâng quơ của Khang về màu sắc yêu thích. Cô chưa dám nói ra ngay, sợ nếu đoán sai sẽ khiến cả nhà thêm phần hụt hẫng, nhưng trong lòng, một linh cảm mạnh mẽ đang dần thành hình.

"Con nghĩ con biết cửa hàng đó ở đâu rồi." Cô nói khẽ, mắt vẫn không rời khỏi trang sổ cũ kỹ.

Cả nhà quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy hy vọng lẫn tò mò, chờ đợi cô nói tiếp, nhưng Vy chỉ mỉm cười nhẹ, gấp cuốn sổ lại, cẩn thận cất vào túi áo. "Để con thử tìm hiểu thêm đã, nếu đúng, con sẽ báo cả nhà ngay."

Buổi dọn dẹp tiếp tục tới gần trưa, căn phòng chứa đồ dần trở nên gọn gàng, sáng sủa hơn hẳn, những món đồ không còn dùng được đem cho, những kỷ vật quý giá được xếp lại cẩn thận vào một chiếc tủ nhỏ mới kê ngay lối vào, dễ nhìn thấy hơn là giấu trong góc tối như trước.

Trước khi rời phòng, Đức đứng lại một chút, nhìn quanh căn phòng giờ đây đã khác hẳn, không còn là nơi trốn tránh của riêng ông nữa, mà là một góc nhỏ bình thường trong ngôi nhà, nơi cả gia đình vừa cùng nhau dành cả buổi sáng để dọn dẹp và ôn lại kỷ niệm. Ông khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, rồi bước ra theo sau cả nhà, khép cửa lại như mọi cánh cửa bình thường khác trong nhà.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →