🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối đó, sau khi dọn dẹp xong phòng chứa đồ, cả nhà quây quần trong phòng khách, không khí nhẹ nhõm hơn hẳn những ngày trước, gần như trở thành một trò chơi đoán đố nho nhỏ khi mọi người cùng bàn luận về cây đàn bí ẩn Khang từng nhắc tới trong sổ tay.

"Chắc là đàn guitar." Mẹ đoán, ngồi trên sofa, tay vẫn đang khâu lại một chiếc áo của Tin bị rách. "Nó hồi cấp ba có xin mẹ mua đàn guitar mà mẹ không cho, bảo tốn tiền, học hành cho tốt đã."

"Con nhớ hồi đó anh ấy buồn lắm." Vy góp lời, ngồi bệt dưới sàn cạnh chân mẹ. "Chắc giờ anh ấy tự để dành tiền mua cho ai đó, không dám xin mẹ nữa."

"Cho ai vậy nhỉ?" Tin hỏi, nằm dài trên thảm, tay chống cằm suy nghĩ. "Hay là cho chị Thảo?"

Câu hỏi của Tin khiến cả nhà im lặng một chút, Vy lắc đầu nhẹ. "Chị Thảo với anh Khang chia tay trước đó rồi em ạ, chắc không phải cho chị ấy đâu."

Đức ngồi ở ghế đối diện, không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát cả nhà bàn luận, ánh mắt ông có phần dịu dàng hơn hẳn mọi khi, như đang tận hưởng một khoảnh khắc bình dị mà ông từng đánh mất suốt gần một năm qua khi tự giam mình trong nỗi cô đơn riêng.

"Bố nghĩ là đàn gì?" Tin quay sang hỏi bố, kéo ông vào cuộc trò chuyện.

Đức trầm ngâm một lúc, hiếm khi được hỏi ý kiến trong những chuyện kiểu này. "Bố không rành mấy thứ đàn địch, nhưng bố nhớ thằng Khang hồi bé hay nghêu ngao hát, có lần còn tự mày mò đánh vài hợp âm trên cây đàn của thằng bạn. Chắc nó mê đàn lắm mà không dám nói ra."

Câu trả lời của bố khiến cả nhà im lặng một chút, mỗi người thầm ngẫm nghĩ về việc mình đã bỏ lỡ bao nhiêu điều nhỏ nhặt trong cuộc sống thường ngày của Khang, những sở thích, những ước mơ nhỏ bé anh chưa từng có dịp chia sẻ trọn vẹn với gia đình.

Vy nhớ lại buổi chiều tháng Mười, đứng trước một cửa hàng nhỏ trên phố cùng anh, câu hỏi "Vy thích màu gì hơn, sáng hay tối" cứ văng vẳng mãi trong đầu cô suốt cả buổi tối hôm nay. Cô gần như chắc chắn cây đàn đó là dành cho mình, nhưng cô chưa muốn nói ra ngay, sợ nếu nói mà sai, sẽ khiến niềm hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen lên trong lòng cả nhà lại vụt tắt.

"Con nghĩ để con với Mai đi tìm cửa hàng trước đã." Cô nói, cố giữ giọng bình thường. "Nếu tìm ra gì, con sẽ báo ngay cho cả nhà."

"Ừ, con cẩn thận nhé." Mẹ dặn, không hỏi thêm, có vẻ tin tưởng con gái hơn hẳn so với thời gian trước, kể từ sau khi mọi bí mật trong nhà đã được phơi bày.

"Mẹ ơi, nếu là đàn thật, mình có nên bất ngờ tặng lại cho chị Vy không?" Tin hỏi, mắt sáng lên với một ý tưởng vừa nảy ra.

"Ừ, để xem sao đã con." Mẹ cười, xoa đầu Tin. "Nhưng chị Vy chắc cũng đoán ra phần nào rồi đấy, nhìn mặt chị lúc nãy là mẹ biết ngay."

Vy đỏ mặt, cười trừ, không phủ nhận cũng không xác nhận, chỉ cúi xuống giả vờ chăm chú dọn lại chồng sách vở trên bàn, trong lòng thầm mong mọi phỏng đoán của mình là đúng.

Đêm đó, trước khi đi ngủ, Vy nhắn tin cho Mai, kể lại phát hiện mới, hẹn cuối tuần sẽ cùng đi tìm cửa hàng nhạc cụ trên phố cổ. Mai trả lời ngay, phấn khích không kém: Cuối cùng cũng có tin vui, tao đi với mày, mấy tuần nay toàn chuyện nặng nề quá rồi.

Vy đọc tin nhắn, mỉm cười một mình trong bóng tối căn phòng, một nụ cười thật sự, không còn gượng gạo như những lần trước. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua rèm cửa mỏng, và lần đầu tiên sau rất lâu, cô cảm thấy mình đang mong chờ một điều gì đó, thay vì chỉ lo sợ những gì có thể xảy ra tiếp theo.

Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, trong đầu vẫn còn vương vấn hình ảnh cửa hàng nhỏ trên phố năm nào, và câu hỏi bâng quơ của anh trai giờ đây, sau bao ngày tháng, cuối cùng cũng sắp có được một câu trả lời trọn vẹn.

Ngoài phòng khách, cô nghe tiếng bố mẹ trò chuyện khe khẽ, không còn là những tiếng thì thầm lo lắng như trước, mà là một cuộc trò chuyện bình thường, đôi lúc xen lẫn tiếng cười nhỏ. Cô mỉm cười trong bóng tối, cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đang len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà này, chậm rãi nhưng chắc chắn, như một mùa xuân đang dần trở lại sau một mùa đông kéo dài quá lâu.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →