🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ Bảy, Vy và Mai lên xe buýt tới khu phố cổ, nơi những cửa hàng nhỏ san sát nhau trên các con phố mang tên nghề truyền thống. Vy dẫn Mai đi dọc phố Hàng Trống, cố nhớ lại vị trí cửa hàng mà cô và Khang từng đứng trước cửa kính năm nào.

"Mày nhớ chính xác cửa hàng nào không?" Mai hỏi, mắt nhìn dọc theo dãy phố với những biển hiệu cũ kỹ.

"Không chắc lắm, nhưng hình như ở gần đây." Vy đáp, bước chậm lại, quan sát từng cửa hàng một.

Sau vài lần đi qua đi lại, cô dừng chân trước một cửa hàng nhỏ, biển hiệu đã bạc màu ghi "Nhạc cụ Lan", đúng với cái tên "cô Lan" nhắc tới trong sổ tay của Khang. Cửa kính bày vài cây đàn guitar, vài cây đàn tranh, và một vài loại nhạc cụ khác treo trên tường.

"Đây rồi." Vy nói, tim đập nhanh, đẩy cửa bước vào, chuông gió nhỏ treo trên cửa kêu leng keng báo hiệu có khách.

Một người phụ nữ lớn tuổi, tóc đã điểm bạc, ngồi sau quầy, ngẩng lên nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt thân thiện. "Hai cháu tìm mua đàn à?"

"Dạ không ạ, cháu... cháu muốn hỏi về một đơn đặt hàng." Vy nói, giọng hơi run. "Cháu là em gái của anh Đặng Gia Khang, không biết cô có nhớ anh ấy không ạ?"

Gương mặt người phụ nữ, được xác nhận là cô Lan, thoáng chút ngạc nhiên rồi chuyển sang một vẻ bâng khuâng. "Khang à? Nhớ chứ, cậu ấy ghé đây mấy lần, thử đàn rất kỹ, hỏi han đủ thứ về chất lượng gỗ, về âm thanh. Dạo này cậu ấy không ghé nữa, cô cứ tưởng cậu ấy bận."

Vy nhìn Mai, rồi quay lại nhìn cô Lan, hít một hơi thật sâu. "Anh Khang mất rồi ạ, cô. Tai nạn giao thông, hồi tháng Mười Một."

Cô Lan sững người, đưa tay lên miệng, ánh mắt lộ rõ sự bàng hoàng. "Trời ơi, cậu ấy còn trẻ vậy mà... cô xin chia buồn cùng gia đình."

"Dạ, cháu cảm ơn cô." Vy nói, giọng nghẹn lại. "Cháu tới đây vì tìm thấy trong sổ tay của anh có ghi chú về việc đặt cọc mua đàn ở tiệm cô. Cháu muốn hỏi xem có đúng vậy không ạ."

Cô Lan gật đầu, đứng dậy, lục tìm trong một cuốn sổ cũ để dưới quầy, lật vài trang rồi dừng lại, đưa cho Vy xem một tờ biên nhận nhỏ. "Đây, cậu ấy đặt cọc một cây đàn guitar acoustic, ngày mùng tám tháng Mười Một, hẹn lấy hàng trước ngày hai mươi. Cậu ấy còn thiếu lại tám trăm nghìn, cô vẫn giữ cây đàn đó ở đây, chưa bán cho ai, vì cậu ấy dặn kỹ lắm, bảo là mua cho em gái, phải giữ đúng màu cậu ấy chọn."

Vy cầm tờ biên nhận, tay run lên, nước mắt bắt đầu trào ra không kiểm soát được. Mọi mảnh ghép cuối cùng đã khớp lại hoàn toàn: ngày đặt cọc, tám ngày trước khi Khang mất, hai ngày sau khi tấm vé xe buýt trong túi áo khoác được sử dụng.

"Cậu ấy nói gì về em gái vậy ạ?" Vy hỏi, giọng nghẹn ngào, dù cô đã đoán được phần nào câu trả lời.

Cô Lan mỉm cười, ánh mắt hoài niệm. "Cậu ấy bảo, em gái cậu ấy thích màu sáng, ghét màu tối, cứ đắn đo mãi giữa hai cây đàn, cuối cùng chọn cây màu gỗ sáng, bảo là hợp với tính cách em gái hơn. Cậu ấy còn dặn cô, đàn này quan trọng lắm, phải giữ cẩn thận."

Vy đứng đó, nước mắt rơi không ngừng, Mai đứng cạnh, siết chặt vai bạn, cũng không giấu được sự xúc động. "Cháu... cháu có thể xem cây đàn đó được không ạ?"

Cô Lan gật đầu, đi vào phía trong, mang ra một cây đàn guitar màu gỗ sáng, bóng loáng, được bọc cẩn thận trong một lớp vải mềm, như thể đã chờ đợi suốt bao tháng ngày qua để được trao tận tay người nhận đúng như ý nguyện cuối cùng của người đã gửi gắm nó lại.

Vy đưa tay chạm nhẹ vào thân đàn, cảm giác gỗ mịn màng dưới đầu ngón tay, như đang chạm vào một phần cuối cùng còn sót lại của tình thương anh trai dành cho mình mà cô chưa từng biết tới cho tới tận hôm nay.

"Cháu chưa đủ tiền mang theo hôm nay ạ." Vy nói, giọng vẫn còn run. "Cháu xin phép cô cho cháu về bàn với bố mẹ, cuối tuần cháu sẽ đưa cả nhà tới đây được không ạ?"

"Được chứ cháu, cô giữ đàn cho tới khi nào gia đình sẵn sàng thì thôi, không vội." Cô Lan đáp, giọng ấm áp, đặt cây đàn trở lại vào góc quầy cẩn thận như cũ. "Cô mong sớm được gặp lại bố mẹ cháu."

Vy cảm ơn cô Lan rối rít, cùng Mai bước ra khỏi cửa hàng, tiếng chuông gió lại vang lên khe khẽ sau lưng. Ngoài trời, nắng chiều phố cổ nhuộm vàng những mái ngói cũ, Vy đứng lặng một lúc trên vỉa hè, tay vẫn còn nắm chặt tờ biên nhận, lòng tràn ngập một cảm xúc khó gọi tên, vừa đau vừa ấm áp cùng lúc.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →