Tối hôm đó, Vy về nhà, cả người vẫn còn nguyên vẹn cảm xúc từ buổi chiều, kể lại toàn bộ câu chuyện cho cả nhà nghe, đưa tờ biên nhận cho mẹ xem tay run run.
Mẹ cầm tờ giấy, đọc từng chữ, nước mắt lăn dài không kìm được. Đức đứng cạnh, nhìn qua vai vợ, hàm răng nghiến chặt cố kìm nén cảm xúc, nhưng ánh mắt ông đã ánh lên thứ ướt át không thể giấu được.
"Mình đi lấy đàn được không mẹ?" Tin hỏi, giọng háo hức xen lẫn hiểu chuyện hơn hẳn tuổi chín của mình.
"Được chứ con, cuối tuần cả nhà mình cùng đi." Mẹ đáp, lau vội nước mắt, siết chặt tay Vy. "Cảm ơn con đã tìm ra chuyện này."
Cả tuần đó, không khí trong nhà thay đổi rõ rệt, mỗi người đều mang trong lòng một sự háo hức lẫn hồi hộp khó gọi tên khi nghĩ tới cuối tuần sắp tới. Tin cứ hỏi đi hỏi lại mấy lần một ngày xem còn bao nhiêu hôm nữa, mẹ tranh thủ chuẩn bị một phong bì nhỏ đựng thêm ít tiền, phòng khi cần thêm chi phí nào đó, còn Đức thì âm thầm lau chùi lại chiếc xe máy chở cả nhà, kiểm tra kỹ càng hơn thường lệ, như muốn chắc chắn chuyến đi này sẽ diễn ra suôn sẻ nhất có thể.
Cuối tuần, cả gia đình cùng nhau tới cửa hàng nhạc cụ phố Hàng Trống, lần này có đầy đủ bốn người: Đức, Hạnh, Vy và Tin. Cô Lan đón tiếp cả nhà với sự ân cần đặc biệt, mời mọi người ngồi, pha một ấm trà nóng trước khi bắt đầu câu chuyện.
"Cậu Khang thử đàn ở đây ba, bốn lần gì đó." Cô Lan kể, giọng chậm rãi, hoài niệm. "Lần nào cũng cẩn thận lắm, sợ chọn sai màu, sai kích cỡ. Cậu ấy bảo em gái mình nhỏ người, phải chọn cây đàn vừa tay, không được to quá."
Mẹ nghe, tay siết chặt tách trà, những giọt nước mắt lại tiếp tục rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt mang theo cả niềm tự hào về đứa con trai chu đáo, ân cần tới tận những chi tiết nhỏ nhất.
"Cậu ấy còn dặn cô, nếu có chuyện gì xảy ra mà cậu ấy chưa lấy được đàn kịp, thì nhờ cô giữ giúp, đừng bán cho ai khác." Cô Lan nói tiếp, giọng trầm xuống. "Lúc đó cô cứ nghĩ cậu ấy nói đùa, ai ngờ đâu..."
Câu nói bỏ lửng đó khiến cả gia đình chìm trong im lặng, mỗi người theo đuổi một dòng cảm xúc riêng. Vy không kìm được nữa, oà khóc, hai tay che mặt, vai run lên từng chặp, giọt nước mắt của bao ngày kìm nén cuối cùng cũng tuôn ra trọn vẹn trước mặt cả nhà, không còn phải giấu giếm hay tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Tin nắm chặt tay chị, không nói gì, chỉ ngồi sát lại gần, truyền hơi ấm an ủi qua cái nắm tay nhỏ bé của mình. Mẹ ôm lấy cả hai chị em, ba người ôm nhau giữa cửa hàng nhỏ, tiếng khóc hoà lẫn tiếng an ủi khe khẽ.
Đức đứng dậy, lặng lẽ bước tới quầy, rút ví, đếm đủ tám trăm nghìn đồng còn thiếu, đặt lên mặt quầy trước mặt cô Lan, không nói một lời nào, chỉ có ánh mắt ông, lúc này, đã hoàn toàn không còn giấu được sự xúc động đang trào dâng.
"Cảm ơn cô đã giữ đàn cho cháu nó." Ông nói, giọng khàn đặc, cúi đầu cảm ơn cô Lan một cách trang trọng hiếm thấy.
Cô Lan xua tay, không nhận thêm bất cứ khoản gì ngoài số tiền còn thiếu, cẩn thận gói cây đàn vào một chiếc hộp cứng, đưa cho gia đình, kèm một lời chúc chân thành. "Mong cháu Vy sẽ chơi đàn thật hay, để cậu Khang ở trên đó cũng được vui lòng."
Cả nhà rời khỏi cửa hàng khi trời đã ngả chiều, Vy ôm chiếc hộp đàn trong lòng suốt đường về, không rời tay một giây nào, như thể đang ôm lấy chính món quà cuối cùng, trọn vẹn nhất, mà anh trai cô đã để lại, dù muộn màng nhưng chưa bao giờ là quá muộn để cảm nhận được tình thương ấy.
Trên xe, Tin ngồi giữa bố và mẹ, tay nắm chặt vạt áo mẹ, ngoái lại nhìn chị gái ngồi phía sau ôm chiếc hộp đàn, mỉm cười một nụ cười ngây thơ nhưng chan chứa yêu thương. Đức lái xe chậm rãi hơn thường lệ, thỉnh thoảng liếc gương chiếu hậu nhìn con gái, ánh mắt ông giờ đây không còn nét u ám quen thuộc nữa, mà ánh lên một điều gì đó gần với sự bình yên.
Về tới nhà, Vy mang cây đàn vào phòng mình, đặt cẩn thận trên giá sách, ngay cạnh chiếc mũ len hình con thỏ cô đã mang về từ đợt dọn tủ trước đó. Cô ngồi nhìn cây đàn thật lâu trước khi đi ngủ, lòng tự nhủ ngày mai sẽ bắt đầu học chơi những nốt nhạc đầu tiên, dù chưa biết bắt đầu từ đâu, nhưng cô biết chắc mình sẽ không để món quà này nằm im lìm trong góc phòng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →