🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau, chị Hiên chủ động liên lạc, hẹn cả gia đình tới văn phòng AnBình để trao đổi về việc xử lý tài khoản của Khang, sau khi hồ sơ đã được xác nhận đầy đủ giấy tờ cần thiết.

Lần này, không chỉ có Vy và Mai, mà cả Đức và Hạnh cũng cùng tới, ngồi quanh chiếc bàn tròn quen thuộc trong phòng họp kính. Chị Hiên đón tiếp mọi người với nụ cười ấm áp, đặt trước mặt mỗi người một chai nước suối, rồi mở đầu câu chuyện bằng một sự chân thành hiếm thấy ở môi trường công sở.

"Trước hết, cháu xin phép được nói ngoài phạm vi công việc một chút." Chị Hiên nói, giọng nhẹ nhàng. "Cháu rất xin lỗi vì những gì gia đình đã phải trải qua suốt thời gian qua, vì một tính năng mà công ty cháu tạo ra chưa lường trước hết mọi tình huống."

Đức gật đầu, không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt ông giờ đây đã bớt đi phần căng thẳng thường trực suốt gần một năm qua.

"Cháu đã dành thời gian tìm hiểu thêm về vấn đề này," chị Hiên tiếp tục, lấy ra một tập tài liệu mỏng, "và phát hiện gia đình mình không phải trường hợp duy nhất. Có ít nhất năm gia đình khác từng gặp tình huống tương tự trong hai năm qua, dù không phải ai cũng lên tiếng như gia đình mình."

"Vậy công ty có kế hoạch gì để giải quyết không ạ?" Hạnh hỏi, giọng đầy hy vọng lẫn lo lắng.

Chị Hiên gật đầu, mở tập tài liệu, chỉ vào một sơ đồ nhỏ. "Cháu đã đề xuất lên cấp trên một giải pháp mới, gọi là 'chế độ lưu trữ tưởng niệm'. Thay vì xoá hoàn toàn tài khoản, hoặc giữ nguyên trạng thái hoạt động bắt buộc như hiện tại, tài khoản sẽ được chuyển sang chế độ chỉ đọc: gia đình vẫn xem lại được toàn bộ tin nhắn cũ, hình ảnh kỷ niệm, nhưng sẽ không còn hiển thị trạng thái trực tuyến, không còn trạng thái 'đang nhập' nữa, vì hệ thống sẽ khoá hẳn khả năng đăng nhập chỉnh sửa từ bất kỳ thiết bị nào."

Cả gia đình im lặng nghe, mỗi người xử lý thông tin theo cách riêng. Vy là người lên tiếng trước tiên. "Vậy nếu gia đình em đồng ý, cấp trên của chị có chấp nhận không ạ?"

"Đó là lý do cháu mời gia đình tới hôm nay." Chị Hiên đáp, giọng có chút hào hứng lẫn hồi hộp. "Cháu muốn xin phép dùng chính trường hợp của gia đình mình làm ca thí điểm đầu tiên, để thuyết phục ban lãnh đạo áp dụng chính sách này rộng rãi hơn cho những gia đình khác đang gặp tình huống tương tự. Tất nhiên, quyết định cuối cùng vẫn phải là của gia đình mình."

Đức nhìn vợ, rồi nhìn hai đứa con, một sự trao đổi ánh mắt thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa. "Chúng tôi cần thời gian bàn bạc thêm." Ông nói, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Đây là quyết định quan trọng, không thể vội vàng được."

"Cháu hiểu mà, không cần vội đâu ạ." Chị Hiên đáp, gật đầu thấu hiểu. "Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là của gia đình mình. Bao giờ thì sẵn sàng?"

Cả nhà nhìn nhau, không ai trả lời được ngay, mỗi người đều cảm nhận được sức nặng của câu hỏi đó, không chỉ là một quyết định kỹ thuật đơn thuần, mà là một cột mốc đánh dấu việc gia đình sẽ chính thức để cho dấu vết cuối cùng của Khang trong thế giới số dừng lại, theo một cách chủ động, có ý thức, thay vì để nó tiếp tục tồn tại trong sự mập mờ như suốt gần một năm qua.

"Có lẽ mình cần chọn một ngày ý nghĩa nào đó." Hạnh nói khẽ, tay nắm chặt tay chồng. "Không phải ngày nào cũng được."

Cả nhà gật đầu đồng ý, cảm ơn chị Hiên rồi ra về, mang theo một câu hỏi mới, không còn là câu hỏi về sự thật hay bí ẩn nữa, mà là câu hỏi về cách buông bỏ, về thời điểm nào là đúng đắn nhất để làm điều đó, một câu hỏi không có đáp án chính xác, chỉ có thể trả lời bằng chính trái tim của mỗi người trong gia đình.

Trên đường về, ngồi trong taxi, Vy nhìn ra cửa kính, phố xá Hà Nội đã bắt đầu lác đác ánh đèn trang trí chuẩn bị đón Tết, những dây đèn nhấp nháy quấn quanh gốc cây, những sạp hàng bán câu đối đỏ mọc lên dọc vỉa hè. Cô chợt nhận ra Tết năm nay sẽ rất khác, không chỉ vì thiếu vắng một người, mà còn vì cả gia đình đã học được cách đối diện với sự thiếu vắng đó theo một cách mới, cởi mở và chân thành hơn nhiều so với trước.

"Mẹ nghĩ mình nên chọn ngày rằm tháng Giêng." Hạnh nói khẽ, phá vỡ sự im lặng trong xe. "Sau Tết, khi cả nhà đã ổn định lại, và ngày rằm cũng mang ý nghĩa tốt lành theo quan niệm của bà nội."

Đức gật đầu, không phản đối, chỉ nắm chặt tay vợ hơn, ánh mắt nhìn ra con đường phía trước, nơi ánh đèn thành phố đang dần lên sáng rực giữa buổi chiều tà.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →