Cuối tháng Một, không khí Tết bắt đầu len lỏi khắp khu tập thể Nghĩa Tân. Chợ hoa gần đó bày bán những cành đào Nhật Tân đỏ thắm, những chậu quất trĩu quả vàng ươm, tiếng loa phát thanh phường nhắc nhở người dân dọn dẹp vệ sinh đón Tết vang lên đều đặn mỗi sáng.
Nhà Vy cũng bắt đầu dọn dẹp, một công việc mỗi năm đều làm nhưng năm nay mang một ý nghĩa khác hẳn. Cả nhà cùng nhau lau chùi bàn thờ, đánh bóng lại bộ lư đồng, thay cát mới trong bát nhang, mọi công đoạn đều được làm chậm rãi, cẩn thận hơn mọi năm.
"Năm nay mình treo câu đối màu gì hả mẹ?" Tin hỏi, tay cầm hai cuộn giấy đỏ vừa mua ở chợ.
"Màu đỏ truyền thống đi con, năm nào cũng vậy mà." Mẹ đáp, cười nhẹ, dán từng chữ câu đối lên hai bên cửa chính, tay thoăn thoắt như đã quen thuộc với công việc này qua bao mùa Tết.
Đức đứng trên chiếc ghế nhỏ, treo lại dây đèn nhấp nháy trang trí ngoài ban công, thỉnh thoảng gọi với xuống nhờ Vy đưa giúp vài dụng cụ. Không khí gia đình rộn ràng, ấm áp, một sự bận rộn dễ chịu khác hẳn những ngày tháng nặng nề trước đó.
"Bố cẩn thận đấy, đứng ghế cao thế." Mẹ ngước lên nhắc, tay vẫn không ngừng dán câu đối.
"Yên tâm, bố quen rồi, ngoài tiệm còn trèo cao hơn thế này nhiều." Đức đáp, giọng vui vẻ hiếm thấy, tay vẫn thoăn thoắt gỡ mối dây đèn bị rối từ năm ngoái.
Hàng xóm đi ngang qua, thấy cả nhà tíu tít dọn dẹp, dừng lại hỏi thăm vài câu, chúc Tết sớm, không khí thân tình của khu tập thể cũ len lỏi vào từng ngóc ngách con phố nhỏ.
Buổi tối, sau khi dọn dẹp xong, Vy mang cây đàn guitar ra phòng khách, ngồi tập những nốt nhạc đầu tiên theo hướng dẫn cô tìm được trên mạng. Ngón tay cô còn vụng về, thỉnh thoảng bấm sai dây, phát ra những âm thanh lộn xộn khiến cả nhà bật cười.
"Con cứ tập từ từ thôi, không vội." Đức nói, ngồi xuống cạnh, quan sát con gái tập đàn với ánh mắt trìu mến. "Bố nghe nói học đàn phải kiên nhẫn lắm."
"Dạ, con biết ạ." Vy cười, tiếp tục dò dẫm từng nốt, dù âm thanh phát ra chưa thành giai điệu rõ ràng, nhưng mỗi lần cô bấm đúng một hợp âm, gương mặt cô lại sáng bừng lên một niềm vui nho nhỏ.
Tin ngồi cạnh, vỗ tay cổ vũ mỗi khi chị đàn được một đoạn không bị vấp, dù thực ra đoạn đó cũng chẳng thành bài hát nào cụ thể. Mẹ đứng trong bếp, vừa chuẩn bị bữa tối vừa nghe tiếng đàn vọng ra, một nụ cười nhẹ nhàng thường trực trên môi suốt cả buổi tối.
"Tết này có cúng thêm phần cho anh Khang không mẹ?" Tin hỏi, bất chợt nhớ ra khi nhìn thấy bàn thờ đã được lau dọn sạch sẽ, bát hương mới thay cát.
Mẹ dừng tay, nhìn con trai, rồi gật đầu, không còn chút ngập ngừng nào như những lần trước khi phải đối diện với những câu hỏi liên quan tới Khang. "Có chứ con. Năm nay mình cúng đầy đủ, có cả món anh thích ăn nhất."
"Món gì vậy mẹ?" Tin hỏi tiếp, tò mò.
"Nem rán. Nó mê món đó lắm, năm nào cũng đòi mẹ làm nhiều để dành ăn cả tuần." Mẹ đáp, giọng ấm áp, không còn nỗi đau nhói buốt như những lần nhắc tới Khang hồi đầu năm, mà là một sự hoài niệm nhẹ nhàng, đã dần được xoa dịu qua thời gian và qua sự thấu hiểu lẫn nhau của cả gia đình.
Đêm đó, khi cả nhà đã đi ngủ, Vy vẫn ngồi lại phòng khách thêm một lúc, tập đi tập lại một đoạn nhạc ngắn cô vừa học được, ánh đèn trang trí Tết ngoài ban công hắt vào phòng những vệt sáng nhiều màu lấp lánh, một khung cảnh yên bình cô chưa từng nghĩ mình có thể tận hưởng trọn vẹn như vậy kể từ sau ngày mất anh.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn từ khu chợ hoa cuối phố vẫn còn sáng dù đã khuya, tiếng người mua bán lác đác vọng lại. Cô nhớ những cái Tết trước, khi Khang còn sống, anh luôn là người đi mua pháo hoa giấy về cho hai chị em nghịch trong sân, dù mẹ hay mắng vì sợ cháy. Năm nay sẽ không còn cảnh đó nữa, nhưng cô nhận ra mình có thể nhớ về nó mà không còn thấy đau nhói như trước, chỉ còn lại một sự ấm áp dịu dàng, như một phần ký ức đã tìm được chỗ đứng yên ổn trong lòng cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →