Giữa tháng Hai, đúng dịp giáp Tết, ngày cúng một trăm ngày của Khang tới gần. Bà Xuyến từ quê lên từ hai hôm trước, mang theo nhiều đồ lễ tự tay chuẩn bị, cùng mẹ tất bật sắp xếp mâm cúng từ sáng sớm.
Lần này, gia đình mời thêm cả Thảo tới dự, một quyết định mẹ và Vy cùng bàn bạc kỹ trước đó, coi Thảo như một phần không thể thiếu trong những kỷ niệm về Khang, dù cô không còn là người yêu chính thức của anh nữa.
Thảo tới từ sớm, mang theo một bó hoa cúc trắng, gương mặt vẫn còn nét bối rối khi lần đầu tham dự một nghi lễ gia đình theo cách chính thức như vậy. Mẹ đón cô bằng một cái ôm ấm áp, xua tan phần nào sự ngượng ngùng ban đầu.
"Cảm ơn cô đã tới." Mẹ nói, giọng chân thành. "Cô luôn là một phần trong những kỷ niệm đẹp của Khang, gia đình cô mong cô coi đây như nhà mình."
Thảo xúc động, mắt đỏ hoe, gật đầu cảm ơn, rồi cùng mọi người chuẩn bị cho buổi lễ.
Tin chạy ra đón Thảo ngay từ cửa, kéo tay chị vào nhà, líu lo khoe những món đồ chơi mới, khiến không khí bớt trang trọng căng thẳng hơn hẳn. Thảo cười, xoa đầu cậu bé, dần dà thấy thoải mái hơn giữa không gian vốn xa lạ với mình.
"Cô để chị phụ gói nem nhé." Thảo nói với mẹ, xắn tay áo, ngồi xuống cạnh mâm nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn.
"Ừ, cô cứ tự nhiên như ở nhà." Mẹ đáp, đưa cho Thảo một chiếc bánh đa nem, cả hai người phụ nữ cùng ngồi gói nem trong im lặng ấm áp, thỉnh thoảng trao đổi vài câu chuyện vặt vãnh.
Mâm cúng trăm ngày đầy đủ hơn hẳn lễ bốn mươi chín ngày trước đó, có thêm cả món nem rán mẹ đã hứa làm, hoa quả tươi, và một bó hoa cúc vàng đặt trang trọng trên bàn thờ, ánh đèn nhang lung linh phản chiếu lên tấm ảnh Khang đang mỉm cười.
Bà Xuyến đứng trước bàn thờ, chắp tay khấn vái, giọng trầm ấm quen thuộc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Sau khi khấn xong, bà quay lại nhìn cả nhà, gương mặt hiền hậu.
"Trăm ngày là ngày thôi khóc đấy." Bà nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy triết lý của người đã sống qua nhiều mùa tang lễ trong đời. "Nhưng thôi khóc không có nghĩa là thôi thương đâu các con ạ. Thương thì vẫn thương, chỉ là mình học cách mang nỗi thương đó đi tiếp cùng cuộc sống, chứ không để nó ghì mình lại mãi."
Câu nói của bà khiến cả nhà lặng đi một lúc, mỗi người ngẫm nghĩ theo cách riêng. Vy nhìn tấm ảnh Khang, cảm nhận một sự bình yên lạ kỳ len lỏi trong lòng, khác hẳn cảm giác nặng nề, sợ hãi bám riết lấy cô suốt những tháng đầu tiên sau khi anh mất.
Sau lễ khấn, cả nhà cùng ngồi quây quần, không khí trang trọng nhưng ấm áp hơn hẳn lễ bốn mươi chín ngày trước đó. Thảo kể lại vài kỷ niệm vui với Khang, khiến mọi người bật cười xen lẫn xúc động, những câu chuyện nhỏ nhặt nhưng chân thực, vẽ nên một hình ảnh trọn vẹn hơn về người con trai, người anh trai mà mỗi thành viên trong gia đình từng biết theo một cách riêng.
Tin ngồi cạnh Thảo, tò mò hỏi han đủ thứ về những kỷ niệm chị kể, thỉnh thoảng xen vào những câu hỏi ngây ngô khiến cả nhà cười vang. Đức ngồi lặng lẽ hơn, nhưng ánh mắt ông dõi theo từng câu chuyện với một sự chú tâm đặc biệt, như đang cố gắng lấp đầy những khoảng trống trong hiểu biết của mình về cuộc sống riêng của con trai.
Chiều muộn, khi bà Xuyến chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày dài, mẹ hỏi cả nhà, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc: "Vậy mình chọn ngày nào để làm cái việc với AnBình đây? Chị Hiên nói ngày nào mình sẵn sàng thì báo."
Cả nhà im lặng một lúc, nhìn nhau, rồi Đức lên tiếng trước, giọng chắc chắn hơn hẳn mọi khi. "Anh nghĩ rằm tháng Giêng là hợp lý. Sau Tết, mọi thứ ổn định rồi, cũng là ngày lành theo phong tục."
Mẹ gật đầu đồng ý, Vy và Tin cũng không phản đối, chỉ có Thảo ngồi lặng lẽ hơn, ánh mắt thoáng chút buồn nhưng cũng đầy sự thấu hiểu, biết rằng đây là một bước đi cần thiết để cả gia đình có thể thực sự bước tiếp về phía trước.
"Chị nghĩ đó là quyết định đúng đắn." Thảo nói khẽ, phá vỡ khoảng lặng. "Giữ mãi một thứ trong tình trạng lấp lửng như vậy, nhiều khi còn đau hơn là học cách để nó yên nghỉ đúng cách."
Vy nhìn Thảo, gật đầu đồng cảm, đưa tay nắm lấy tay chị, không nói gì thêm nhưng ánh mắt đã đủ nói lên sự biết ơn vì có một người ngoài gia đình cũng thấu hiểu sâu sắc như vậy. Bên ngoài, trời đã sập tối hẳn, ánh đèn từ chợ hoa giáp Tết hắt lên bầu trời một quầng sáng ấm áp, báo hiệu một mùa xuân mới đang tới gần, mang theo cả những khởi đầu mới cho cả gia đình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →