🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối sau lễ trăm ngày, khi bà Xuyến đã yên giấc trong phòng dành cho khách, cả nhà tụ họp ở phòng khách, không khí lắng lại sau một ngày dài đầy cảm xúc. Vy mang cây đàn guitar ra, ngồi xuống sàn nhà, chuẩn bị tập luyện như thói quen mỗi tối gần đây.

"Con đàn cho cả nhà nghe thử được không?" Mẹ hỏi, ngồi xuống sofa, ánh mắt trìu mến nhìn con gái.

Vy hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu, bắt đầu dạo những nốt nhạc đầu tiên của một bài hát đơn giản cô mới học được, tay còn vụng về nhưng đã tiến bộ hơn nhiều so với tuần đầu tiên. Giai điệu vang lên, không hoàn hảo, đôi chỗ còn lỗi nhịp, nhưng đủ để cả nhà lắng nghe chăm chú, mỗi người theo đuổi một dòng cảm xúc riêng.

Giữa chừng, một dây đàn phát ra âm thanh lạc điệu, Vy dừng lại, nhíu mày kiểm tra. "Dây này bị lỏng rồi, chắc do con vặn chưa đúng cách."

Đức đứng dậy, tiến lại gần, đưa tay ra. "Để bố xem thử." Ông cầm lấy cây đàn, xoay nhẹ trong tay, những ngón tay chai sạn vì công việc sửa xe suốt bao năm giờ đây tỉ mỉ dò tìm chốt vặn dây đàn, một công việc hoàn toàn xa lạ với ông, nhưng bản năng của một người thợ cơ khí lành nghề giúp ông nhanh chóng nắm bắt được nguyên lý.

Ông vặn nhẹ từng chốt, lắng nghe âm thanh phát ra, điều chỉnh dần cho tới khi các dây đàn phát ra âm thanh chuẩn xác, hài hoà với nhau. "Đây, con thử lại xem." Ông đưa đàn lại cho Vy, ánh mắt có chút tự hào nhỏ nhoi vì vừa làm được một việc mới mẻ.

Vy đàn lại đoạn nhạc lúc nãy, lần này âm thanh trong trẻo, đúng nhịp hơn hẳn. Cả nhà vỗ tay tán thưởng, Tin còn đứng dậy nhún nhảy theo điệu nhạc, dù chẳng ăn khớp gì với tiết tấu, khiến cả nhà bật cười.

"Bố giỏi thật đấy, cái gì cũng sửa được." Vy nói, cười tươi, một nụ cười thật sự thoải mái, không còn chút gượng gạo nào.

"Cái gì có máy móc, có dây nhợ thì bố còn mó tay vào được, chứ đàn hát thì bố chịu, con phải tự học lấy thôi." Đức đáp, giọng có chút đùa vui hiếm hoi, khiến cả nhà càng thêm rộn rã tiếng cười.

Buổi tối trôi qua trong không khí ấm áp hiếm có, Vy tiếp tục tập đàn, thỉnh thoảng đàn sai lại được cả nhà trêu chọc nhẹ nhàng, không còn không khí nặng nề bao trùm như những tháng trước đó nữa. Cây đàn, món quà cuối cùng Khang để lại, giờ đây không chỉ là một kỷ vật buồn, mà đã trở thành một sợi dây kết nối mới, mang cả gia đình lại gần nhau hơn qua từng buổi tối quây quần bên nhau.

Tin nằng nặc đòi học đàn cùng chị, dù ngón tay còn quá nhỏ để bấm được hết các dây, khiến cả nhà lại được một trận cười vì những âm thanh lộn xộn cậu bé tạo ra. Mẹ ngồi xem, tay cầm điện thoại chụp lại vài tấm ảnh khoảnh khắc này, một thói quen mới bà bắt đầu từ sau khi mọi bí mật trong nhà được gỡ bỏ, như muốn lưu giữ thật nhiều những giây phút bình dị của gia đình từ nay về sau.

Đức ngồi lại lâu hơn thường lệ, không vội vào phòng nghỉ như mọi khi, chỉ lặng lẽ quan sát các con đùa giỡn quanh cây đàn, thỉnh thoảng góp vài câu trêu chọc vụng về khiến cả nhà càng thêm rôm rả. Đây là hình ảnh gia đình ông từng mơ ước có lại được, từ cái đêm đầu tiên ông ngồi một mình trong phòng chứa đồ, không dám tin rằng một ngày nào đó mọi thứ có thể trở lại bình thường như vậy.

Khi buổi tối dần khép lại, mẹ nhìn quanh cả nhà, ánh mắt chan chứa một cảm xúc khó gọi tên, vừa ấm áp vừa có chút bịn rịn khi nghĩ tới quyết định sắp tới. "Ngày mai mẹ gọi cho chị Hiên, mình chọn ngày rằm tháng Giêng để chuyển tài khoản, được không cả nhà?"

Mọi người nhìn nhau, không ai phản đối, chỉ có những cái gật đầu nhẹ nhàng, đồng thuận. Đức nắm chặt tay vợ, một cử chỉ giờ đây đã trở nên quen thuộc hơn nhiều so với sự kiệm lời cứng nhắc của ông trước kia. Vy ôm cây đàn vào lòng, cảm nhận một sự bình yên lan toả khắp cơ thể, biết rằng dù sắp tới đây có phải nói lời tạm biệt với dấu vết cuối cùng trong thế giới số của anh trai, thì tình thương gia đình dành cho nhau, và những kỷ niệm về Khang, sẽ mãi mãi không bao giờ mất đi.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →