Đêm rằm tháng Giêng, trăng tròn vành vạnh treo cao trên bầu trời Hà Nội hiếm hoi quang mây. Cả nhà đã thống nhất, sáng mai chị Hiên sẽ chính thức xử lý việc chuyển tài khoản của Khang sang chế độ lưu trữ tưởng niệm, khép lại một chương dài đầy biến động của gia đình.
Tối đó, sau bữa cơm, Vy đàn cho cả nhà nghe trọn vẹn một bài hát cô đã tập luyện suốt hơn một tháng qua, không còn vấp váp như những ngày đầu. Tin vỗ tay rào rào, mẹ mỉm cười, mắt ngân ngấn nước nhưng là những giọt nước mắt của niềm vui. Cả nhà đi ngủ sớm hơn thường lệ, ai cũng cảm nhận được ngày mai sẽ là một ngày đặc biệt.
Nhưng khi kim đồng hồ chỉ gần mười một giờ đêm, Đức lặng lẽ rời khỏi giường, không đánh thức vợ, bước ra khỏi phòng, đi về phía cuối sân, nơi căn phòng chứa đồ giờ đây đã trở nên sáng sủa, gọn gàng hơn hẳn sau đợt dọn dẹp cùng cả nhà.
Ông dừng lại trước cửa một lúc, nhìn ánh trăng rọi xuống khoảng sân nhỏ, nhớ lại biết bao đêm ông từng đứng đúng chỗ này, lòng nặng trĩu một nỗi cô đơn không ai chia sẻ được. Đêm nay khác hẳn, không còn cảm giác lén lút, không còn nỗi sợ bị phát hiện, chỉ còn một sự thanh thản lạ lùng, như thể ông đang thực hiện một nghi thức cuối cùng, đàng hoàng, có ý thức, thay vì trốn chạy trong bóng tối như trước.
Ông mở cửa, bước vào, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ, cầm lấy chiếc điện thoại của Khang, vẫn cắm sạc như thói quen suốt gần một năm qua. Đây là lần cuối cùng ông làm điều này, và ông biết rõ điều đó hơn ai hết.
Ông mở khoá màn hình, ngón tay đặt lên khung soạn tin quen thuộc, nhưng lần này, thay vì những dòng chữ dang dở như mọi đêm, ông bắt đầu gõ, chậm rãi nhưng không hề do dự.
Bố xin lỗi con vì bố chưa bao giờ nói được câu bố thương con, dù bố thương con nhiều lắm. Bố xin lỗi vì những lần bố cứ mắng con lười biếng khi con chỉ đang mệt sau ca làm thêm. Bố xin lỗi vì bố chưa từng hỏi con thích gì, mơ ước gì, chỉ biết dạy con cái nghề để tự lo cho bản thân, mà quên mất hỏi con có thật sự muốn học nghề của bố hay không.
Ông dừng lại một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, ánh trăng rằm chiếu vào một góc phòng, rồi tiếp tục gõ, những dòng chữ ngày càng dài hơn, chân thật hơn.
Bố biết con để dành tiền mua đàn cho em Vy, bố biết con là một đứa con trai tốt, biết thương em, biết lo cho gia đình, hơn cả những gì bố từng dạy con. Bố tự hào về con lắm, Khang ạ, chỉ tiếc là bố chưa từng nói ra được lúc con còn ở đây để nghe.
Từ mai, bố sẽ không mở cái điện thoại này nữa. Không phải vì bố quên con, mà vì bố nghĩ, con cũng nên được nghỉ ngơi rồi, không cần phải "đang nhập" mãi mỗi đêm nữa đâu. Bố với mẹ, với em Vy, em Tin, sẽ nhớ con theo một cách khác, một cách nhẹ nhàng hơn, để con cũng được thanh thản.
Thương con nhiều lắm. Bố.
Ông đọc lại toàn bộ đoạn tin nhắn một lần, hai lần, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của người đàn ông đã quen với việc kìm nén cảm xúc cả đời. Ngón tay ông run lên, di chuyển tới nút gửi, dừng lại đó một khoảnh khắc dài, như đang cân nhắc lần cuối cùng.
Rồi ông bấm gửi.
Dòng chữ "Đã gửi lúc 0 giờ 17 phút" hiện lên bên dưới đoạn tin nhắn, một con số ông không hề để ý, không hề biết rằng đó chính xác là thời khắc, nhiều tháng trước, một tin nhắn kỳ lạ mang đúng câu nói quen thuộc của con trai ông từng xuất hiện rồi biến mất trong ba phút ngắn ngủi, để lại một bí ẩn cả gia đình chưa bao giờ thực sự giải thích trọn vẹn được.
Đức ngồi lặng đó một lúc lâu, nhìn màn hình điện thoại đã tối dần rồi tắt hẳn vì không ai chạm vào nữa. Ông đặt máy xuống bàn, rút dây sạc ra lần cuối cùng, cuộn gọn lại, đặt cạnh chiếc điện thoại đã hoàn thành sứ mệnh của nó trong suốt gần một năm qua.
Ông đứng dậy, tắt đèn, đóng cửa phòng chứa đồ lại phía sau, bước chậm rãi trở về phòng ngủ dưới ánh trăng rằm sáng vằng vặc, lòng nhẹ nhõm hơn bất cứ lúc nào kể từ cái đêm định mệnh gần một năm về trước.
Ngang qua phòng Vy, ông dừng lại một chút, thấy khe cửa còn hắt ra chút ánh sáng mờ, chắc con gái vẫn chưa ngủ hẳn. Ông không gõ cửa, chỉ đứng đó một lúc, rồi khẽ nói vọng vào, đủ nhỏ để không đánh thức cả nhà nhưng đủ để Vy có thể nghe thấy nếu còn thức. "Ngủ sớm đi con, mai còn phải dậy sớm."
Bên trong, Vy nằm im, mắt vẫn mở, nghe rõ tiếng bước chân bố xa dần về phía phòng ngủ. Cô không biết chính xác điều gì vừa xảy ra trong đêm nay, nhưng cô cảm nhận được một sự thay đổi nào đó trong không khí ngôi nhà, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn, như một cơn gió cuối cùng đã thổi qua và mang theo phần nặng nề nhất của mùa đông đi mất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 45 →