Đầu tháng Ba, những cây hoa sưa dọc con phố gần trường Vy bắt đầu nở rộ, những chùm hoa trắng muốt phủ kín cả vòm cây chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, một loài hoa nổi tiếng vì vẻ đẹp thoáng qua, nở rồi tàn nhanh tới mức người Hà Nội vẫn thường bảo nhau phải tranh thủ ngắm kẻo lỡ mất.
Sáng Chủ nhật, cả nhà cùng nhau đi dạo dưới hàng hoa sưa, một thói quen mới hình thành từ sau ngày rằm tháng Giêng, khi mọi thứ trong nhà đã dần ổn định trở lại theo một nhịp sống mới. Tài khoản của Khang đã được chuyển sang chế độ lưu trữ tưởng niệm đúng như đã hẹn, không còn hiển thị trạng thái "đang nhập" nữa, nhưng mọi tin nhắn cũ, mọi kỷ niệm, vẫn còn nguyên vẹn để cả nhà xem lại bất cứ lúc nào cần.
Vy đeo cây đàn guitar sau lưng, giờ đây cô đã chơi được trọn vẹn vài bài hát, trong đó có một bài cô nhớ Khang từng nghêu ngao hát theo trên radio những buổi chiều sửa xe cùng bố. Tin chạy nhảy tung tăng phía trước, nhặt những cánh hoa sưa rơi, ném lên trời cho chúng bay lả tả như tuyết trắng giữa mùa xuân.
"Đẹp quá mẹ ơi!" Tin reo lên, xoay tròn giữa những cánh hoa đang rơi.
Mẹ cười, khoác tay Đức, cả hai bước chậm rãi phía sau hai chị em, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của các con với một sự bình yên đã lâu lắm rồi họ mới cảm nhận được trọn vẹn như vậy.
"Mình về nhà chuẩn bị bữa trưa thôi, sau đó chị Thảo qua chơi đấy." Mẹ nói, nhắc cả nhà quay lại lịch trình trong ngày.
Trên đường về, Vy đi chậm lại một chút, ngước nhìn tán hoa sưa trắng xoá phía trên đầu, nhớ lại những ngày tháng đầu tiên sau khi anh mất, khi cô còn tin rằng mọi khoảnh khắc bình yên như thế này sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa. Giờ đây, đi giữa những cánh hoa rơi lất phất, cô nhận ra nỗi đau vẫn còn đó, chỉ là nó không còn chiếm trọn lấy cô như trước, mà đã tìm được một chỗ đứng yên tĩnh hơn trong lòng, bên cạnh biết bao điều tốt đẹp khác của cuộc sống vẫn đang tiếp diễn.
Buổi chiều, Thảo ghé chơi như đã hẹn, mang theo một hộp bánh nhỏ, ngồi lại ăn cơm cùng cả nhà, câu chuyện rôm rả xoay quanh việc học hành, công việc, không còn nặng nề như những lần gặp đầu tiên. Trước khi về, Thảo ôm Vy thật chặt, hẹn tuần sau sẽ tới nghe cô đàn thử bài mới đang tập.
Buổi chiều hôm đó, sau khi Thảo về, sau khi bữa cơm chiều đã dọn xong, Vy ngồi trong phòng mình, ôn lại bài đàn cho buổi biểu diễn nhỏ ở lớp sắp tới. Cô đặt điện thoại trên bàn học, màn hình sáng lên với một dòng thông báo bất ngờ.
Cô cầm điện thoại lên, mở ứng dụng AnBình, dù giờ đây cô hiếm khi mở nó nữa, chỉ thỉnh thoảng vào xem lại vài tấm ảnh cũ trong nhóm "Nhà Mình 🏠". Trên màn hình, một tin nhắn mới vừa hiện lên trong khung chat, dưới đúng tên tài khoản đã ở chế độ lưu trữ tưởng niệm suốt hơn nửa tháng qua.
Đặng Gia Khang: Từ từ, có anh đây.
Vy nhìn dòng chữ đó, tim đập nhanh trong một khoảnh khắc, nhưng không phải vì sợ hãi như những lần đầu tiên gần một năm về trước. Cô kiểm tra lại, biết chắc chắn bố đang ngồi xem ti vi cùng Tin ở phòng khách, mẹ đang rửa bát dưới bếp, không ai trong nhà đang cầm bất cứ thiết bị nào khác từng thuộc về Khang, và theo như chị Hiên giải thích, chế độ lưu trữ tưởng niệm lẽ ra đã khoá hoàn toàn khả năng gửi tin nhắn mới từ bất kỳ đâu.
Cô ngồi đó, nhìn dòng chữ quen thuộc, câu nói đã theo cô suốt cả một hành trình dài đầy nước mắt và cả những khoảnh khắc ấm áp không ngờ tới. Cô không còn cố gắng đi tìm một lời giải thích hợp lý nào nữa, không còn muốn chụp màn hình làm bằng chứng, không còn muốn gọi cho Mai để phân tích logic.
Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thật lòng, rồi gõ lại đúng một chữ.
Vâng.
Cô gửi đi, tắt màn hình điện thoại, đặt nó xuống bàn học, đứng dậy bước ra khỏi phòng. Ngoài ban công, cả nhà đã tụ tập, chỉ vào một cây hoa sưa nở muộn ngay trước sân khu tập thể, bàn tán xem liệu nó có nở kịp trước khi tàn hết mùa hay không.
Vy bước ra, đứng cạnh mọi người, hoà vào cuộc trò chuyện, cây đàn vẫn còn đeo trên vai. Cô không kể cho ai nghe về dòng tin nhắn vừa rồi, không phải vì muốn giấu giếm, chỉ vì cô cảm thấy điều đó không cần phải giải thích hay chứng minh với bất kỳ ai nữa. Nó là của riêng cô, một món quà nhỏ, đủ để giữ ấm lòng cô trong những ngày sắp tới, mà không cần bất cứ ai khác phải tin hay không tin.
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo vài cánh hoa sưa bay là là qua ban công, đậu xuống vai áo mỗi người trong gia đình. Tin ngửa mặt lên trời, cố bắt lấy một cánh hoa đang rơi, cười khanh khách khi trượt tay hết lần này tới lần khác. Mẹ tựa đầu vào vai Đức, cả hai cùng lặng lẽ ngắm khoảnh sân nhỏ đang chìm trong sắc trắng của mùa hoa ngắn ngủi.
Vy đứng đó, giữa cả nhà, cảm nhận từng cánh hoa chạm khẽ lên vai mình, như một lời chào, hoặc có lẽ, một lời tạm biệt nhẹ nhàng nhất mà không ai trong số họ còn cần phải hiểu cho thấu đáo nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨