🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết ngày cuối cùng của thí điểm sẽ mang lại một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trang trọng tới mức nào, tôi chỉ bước vào phòng họp lớn, ngày thứ ba mươi, không khí khác hẳn sự lạnh lẽo của lần đầu tôi bước vào nơi này, cách đây tưởng như đã rất lâu.

Bà Hạnh ngồi ở vị trí quen thuộc, nhưng lần này, ánh mắt bà không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước. Bách đứng ở một góc phòng, không phải rìa sân khấu bỏ hoang nữa, mà ngay trong không gian chính thức này, một sự hiện diện công khai hơn hẳn mọi lần trước.

"Hồ sơ ĐBK-T5-0447," bà Hạnh tuyên bố, giọng trang nghiêm. "Sau ba mươi ngày thí điểm, không ghi nhận vi phạm ĐLKB nào. Mọi cam kết đều được thực hiện đầy đủ."

Tôi đứng đó, tim đập nhanh, chờ đợi kết luận cuối cùng.

"Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi," bà tiếp tục, "được phê duyệt vĩnh viễn cho hồ sơ này."

Tôi thở phào, một sự nhẹ nhõm lan toả khắp cơ thể, nhưng bà Hạnh chưa dừng lại.

"Ngoài ra," bà nói thêm, "nhờ báo cáo của anh Kiên và tiền lệ được thiết lập từ hồ sơ này, hội đồng đã quyết định đưa điều khoản Đồng Biên Kịch Sửa Đổi vào danh sách các phương án chính thức, được xem xét áp dụng dần cho các hồ sơ khác đang chờ xử lý."

Tôi nhớ ngay tới bức tường kịch bản bị trả lại, tới hàng trăm cái tên bị gạch đỏ, và cảm nhận một niềm vui sâu sắc hơn cả niềm vui cho riêng mình, biết rằng hành trình của tôi có thể mở ra một cánh cửa hy vọng cho rất nhiều người khác.

"Điều Khoản Mù," bà Hạnh nói tiếp, cầm lên tờ giấy tôi từng đưa ra tại điều trần, "chỉ cần đừng để mẹ buồn, chính thức được công nhận là loại điều khoản hợp lệ đầu tiên trong tiền lệ mới này."

`` [PHÊ DUYỆT VĨNH VIỄN] Hồ sơ: ĐBK-T5-0447 Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi: hiệu lực vô thời hạn Máy đếm thoại: ngừng hoạt động vĩnh viễn ``

Tôi nhìn dòng chữ cuối cùng, đưa tay lên tháo chiếc vòng kim loại khỏi cổ tay, cảm nhận một sự nhẹ nhõm vật lý thật sự khi nó rời khỏi da thịt tôi lần đầu tiên kể từ những ngày đầu của hành trình.

Trong lúc tháo nó, tay kia của tôi, theo phản xạ, đưa lên gần miệng, ngón cái khẽ chạm vào móng tay, một cử chỉ quen thuộc tôi vẫn chưa bỏ được. Tôi nhận ra mình đang làm vậy, và lần đầu tiên, thay vì xấu hổ, tôi bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm, chấp nhận trọn vẹn con người thật của mình, tật xấu và tất cả.

Bà Hạnh, hiếm hoi, nở một nụ cười nhẹ khi chứng kiến khoảnh khắc đó. "Chúc mừng cô Vy," bà nói, giọng lần đầu tiên mang một sự ấm áp thật sự. "Đây là một kết quả xứng đáng."

Tôi cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng biết rõ, dù đây là một chiến thắng thật, khoản nợ tám mươi lăm triệu vẫn còn đó, chưa được giải quyết hoàn toàn. Chỉ là giờ đây, tôi có toàn quyền thời gian thật của mình, để tự tay đối mặt và giải quyết nó, không còn bị hệ thống chiếm giữ từng giờ từng phút quý giá.

Bách bước tới gần hơn, ánh mắt ông chứa đựng một sự tự hào lặng lẽ. "Cô đã làm được điều tôi chưa từng làm được," ông nói, giọng khẽ, chỉ đủ cho tôi nghe. "Cô đã tìm ra câu hỏi đúng, và câu trả lời của riêng mình, kịp lúc."

"Cháu không làm một mình," tôi đáp, nhìn quanh phòng họp, nơi Kiên đứng gần đó, ánh mắt anh dõi theo tôi với một niềm vui chân thành. "Cháu có rất nhiều người giúp đỡ."

"Đó cũng là một phần của câu trả lời đúng," Bách nói, gật đầu. "Không ai thật sự bước qua được những thử thách lớn nhất đời mình một mình cả, dù họ có tin vào điều đó hay không."

Kiên bước lại gần, đưa tay ra bắt tay tôi, một cử chỉ trang trọng nhưng ấm áp. "Chúc mừng cô," anh nói, nụ cười trên môi anh rạng rỡ hơn bất kỳ lúc nào tôi từng thấy. "Cô xứng đáng với kết quả này, hơn bất kỳ ai tôi từng biết."

"Cảm ơn anh," tôi đáp, siết chặt tay anh, "vì tất cả những gì anh đã đánh đổi, để em có được ngày hôm nay."

Bà Hạnh, thu dọn hồ sơ, đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, bà quay lại, nói thêm một câu, giọng vẫn giữ vẻ nghiêm túc nhưng ẩn chứa một sự tôn trọng mới: "Tôi mong, hồ sơ của cô sẽ là khởi đầu cho nhiều thay đổi tốt đẹp hơn trong hệ thống này."

Tôi gật đầu, cảm nhận rõ, dù hành trình cá nhân của tôi đã tới một điểm dừng quan trọng, câu chuyện lớn hơn, về việc sửa chữa cả một hệ thống, vẫn còn đang tiếp diễn, và tôi, bằng cách nào đó, đã trở thành một phần của sự thay đổi đó.

Hết Chương 89

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 90
← TrướcTiếp →