Lúc đó tôi chưa biết, khi bắt đầu viết những dòng đầu tiên của cuốn sổ này, rằng một ngày nó sẽ được đọc bởi chính người đang cầm nó lên bây giờ, tôi chỉ ngồi bên bàn ăn quen thuộc trong căn nhà thuê nhỏ ở hẻm 38, ánh đèn vàng dịu, mùi bún riêu thoảng nhẹ từ gian bếp, cây bút trong tay, một cuốn sổ mới, khác hẳn cuốn Sổ Tay Năm 20 Tuổi cũ, đang mở ra trước mặt.
Vài tháng đã trôi qua kể từ ngày Hợp Đồng Đồng Biên Kịch Sửa Đổi được phê duyệt vĩnh viễn. Tôi không nêu năm, không nêu ngày tháng cụ thể, chỉ ghi lại những gì đã thay đổi, theo đúng cách tôi vẫn quen làm từ những ngày còn trực tổng đài: ghi chú sự kiện, không phải cảm xúc suông, dù lần này, tôi cho phép mình xen cả hai.
Quán bún của mẹ đã trả gần hết khoản nợ tám mươi lăm triệu, không phải nhờ phép màu nào, mà nhờ tôi đi làm thêm ngoài giờ, nhận thêm việc dịch thuê buổi tối, cộng với khoản thu nhập ổn định trở lại từ chính quán bún, giờ đã đông khách hơn trước, một phần vì mẹ tôi, cuối cùng, cũng chịu nghe lời đi khám lưng, chữa dứt cơn đau đã âm ỉ suốt bao năm.
Bo nhận được học bổng Mỹ thuật, không phải toàn phần, nhưng đủ để giảm bớt gánh nặng học phí đáng kể. Nó vẫn giữ thói quen vẽ nguệch ngoạc mỗi khi căng thẳng, nhưng giờ, những nét vẽ đó không còn giấu trong đáy cặp nữa, mà được dán khắp một góc tường phòng nó, không ngại ai nhìn thấy.
Kiên vẫn làm việc ở Phòng Biên Tập Đời Sống, nhưng giờ, ngoài công việc thường lệ, anh còn đảm nhận thêm một trách nhiệm mới: hướng dẫn các hồ sơ khác về tiền lệ Đồng Biên Kịch, giúp họ hiểu con đường mà tôi từng mò mẫm đi qua trong bóng tối. Na, con gái anh, vẫn khoẻ mạnh, và mỗi lần tôi ghé thăm văn phòng anh, luôn có một tấm ảnh mới của con bé được dán sau thẻ nhân viên.
Anh Thư đang thử một công việc mới, lần đầu tiên không liên quan gì tới việc xem đời người khác. Cô kể, có những ngày thất bại, có những ngày muốn bỏ cuộc, nhưng cô vẫn kiên trì, và mỗi lần gặp tôi, ánh mắt cô sáng lên một cách khác hẳn, một ánh sáng của người đang thật sự sống câu chuyện của chính mình, dù còn nhiều vụng về.
Mối quan hệ giữa tôi và Minh Khuê đang tiến triển, chậm và thật, đúng như cách nó vẫn luôn là, không vội vàng, không có kịch bản định sẵn nào cho chúng tôi phải theo. Chúng tôi vẫn đang tìm hiểu nhau, từng chút một, theo nhịp độ của riêng hai người.
Ánh, giờ đây, có một cuộc sống riêng trong hệ thống, không còn là Vai Chính duy nhất bị ràng buộc vào một kịch bản cứng nhắc, mà một dạng cố vấn, chia sẻ kinh nghiệm với những hồ sơ khác đang mắc kẹt, giống hệt cách cô từng làm với tôi. Thỉnh thoảng, chúng tôi vẫn gặp nhau, trò chuyện, hai phiên bản của cùng một con người, giờ đã học được cách cùng tồn tại, không còn tranh giành, không còn đau đớn.
Tôi gấp lại trang giấy vừa viết, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn hẻm 38 hắt vào một quầng sáng vàng quen thuộc. Tôi cắn nhẹ móng tay cái, một phản xạ vẫn còn nguyên vẹn, và lần này, tôi mỉm cười với nó, thay vì cố giấu đi.
Ngày mai, tôi sẽ mang cuốn sổ này tới Phòng Biên Tập, gửi cho Kiên, để anh chuyển nó tới một hồ sơ mới vừa được kéo vào hệ thống tuần trước, một cô gái trẻ, theo lời anh kể, đang hoảng loạn không kém gì tôi từng hoảng loạn năm đó. Tôi không biết cô ấy là ai, chưa từng gặp mặt, nhưng tôi biết, cô ấy cần đọc được rằng, mình không phải người đầu tiên đứng ở rìa một cảnh quay, không được ai công nhận, và cũng sẽ không phải người cuối cùng tìm ra con đường đi tiếp, dù con đường đó, với mỗi người, sẽ trông hoàn toàn khác nhau.
Tôi không viết cuốn sổ này để nói rằng con đường tôi chọn là con đường đúng duy nhất. Tôi chỉ biết, với tôi, đàm phán lại, thay vì phá bỏ hay từ bỏ, là con đường tôi có thể sống được, con đường giữ cho tôi vẫn là chính mình, tật xấu và tất cả, trong khi vẫn còn cả một cuộc đời thật, với những người thật, đang chờ tôi ở phía ngoài mọi cảnh quay.
Tôi cầm bút lên lần cuối, viết những dòng cuối cùng của cuốn sổ này, cuốn sổ tôi viết không phải cho riêng mình, mà cho những nhân vật phụ khác, đang đứng ở rìa một cảnh nào đó, hoang mang không biết mình là ai, giống hệt tôi của đêm đầu tiên tỉnh dậy giữa buổi họp lớp.
"Tôi không biết liệu đời tôi có đang được viết bởi ai đó, ở một tầng nào đó, xa hơn cả Bảng Vai Diễn từng cho tôi thấy. Nhưng tôi biết chắc một điều: dòng chữ tiếp theo, tôi là người cầm bút."
Tôi gấp cuốn sổ lại, đặt nó xuống bàn, ánh đèn vàng dịu vẫn toả sáng khắp căn bếp nhỏ, và ngoài kia, tiếng mẹ gọi vọng vào, nhắc tôi ra ăn cơm trước khi nguội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨