Lúc đó tôi chưa biết Anh Thư đã âm thầm chuẩn bị cho một quyết định lớn lao tới mức nào, tôi chỉ được cô tìm tới, ngay sau khi mọi thủ tục xử lý vụ việc Diệu Kỳ đã tạm lắng, gương mặt cô mang một vẻ nghiêm túc và quyết tâm tôi hiếm khi thấy.
Ánh nắng chiều giả lập hắt qua khung cửa kính, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên mặt bàn giữa chúng tôi. "Tới lúc tôi kể cho chị nghe rồi," Thư nói, ngồi xuống đối diện tôi trong văn phòng công ty buổi chiều muộn, hai tay đặt gọn gàng trên bàn, khác hẳn tư thế thoải mái thường thấy.
"Chị quyết định gì vậy?" tôi hỏi, hồi hộp chờ đợi.
"Tôi sẽ huỷ Gói Xem Trước," cô nói, giọng chắc chắn, không hề do dự. "Không xem ké đời người khác nữa. Tôi muốn thử, lần đầu tiên, thực sự sống và 'diễn' chính đời mình."
Tôi nhìn cô, xúc động sâu sắc trước quyết định này, nhận ra đây có lẽ là lần đầu tiên tôi thấy Thư hoàn toàn nghiêm túc, không một chút đùa cợt nào len vào giọng nói. "Chị chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn," Thư gật đầu. "Câu chuyện của Thu, câu chuyện của chị, đã cho tôi thấy rõ, tôi không thể tiếp tục mượn ý nghĩa từ đời người khác mãi được. Tôi cần tìm ý nghĩa của riêng mình, dù có khó khăn, dù có phải bắt đầu từ con số không."
Tôi ngả người ra sau ghế, quan sát nét mặt Thư lúc này, vừa nhẹ nhõm vừa mang một chút hoang mang của người đang đứng trước một ngã rẽ lớn. "Chị sẽ làm gì, sau khi huỷ gói?" tôi hỏi, tò mò về tương lai của cô.
"Chưa biết chắc," cô cười, một nụ cười vừa lo lắng vừa háo hức. "Có lẽ tôi sẽ thử học thêm một nghề mới, hoặc thử làm điều gì đó tôi chưa từng dám thử vì sợ thất bại. Lần đầu tiên trong đời, tôi không có kịch bản nào để dựa vào, chỉ có chính tôi."
Tôi nắm lấy tay cô, siết chặt, cảm nhận rõ hơi ấm và một chút run nhẹ còn sót lại trong lòng bàn tay Thư. "Em tin chị sẽ làm tốt, dù là con đường nào."
"Cảm ơn chị," Thư đáp, mắt cô rưng rưng. "Vì đã xuất hiện trong đời tôi, đúng lúc tôi cần một cú hích để thay đổi."
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở, Minh Khuê bước vào, nhận ra không khí xúc động, anh dừng lại một chút trước khi tiến vào hẳn, tay vẫn còn nắm nhẹ tay nắm cửa. "Tôi làm gián đoạn à?"
"Không, vừa xong thôi," Thư đáp, lau vội giọt nước mắt, quay lại vẻ tưng tửng quen thuộc dù giọng vẫn còn hơi run.
Minh Khuê ngồi xuống, ánh mắt anh tìm tôi, một sự dịu dàng chân thành hiện rõ. "Tôi nghe nói, thí điểm gần hoàn tất rồi."
"Đúng vậy," tôi xác nhận. "Còn vài ngày nữa."
"Tôi muốn nói một điều," anh nói, giọng cẩn trọng nhưng rõ ràng, "trước khi mọi thứ ổn định trở lại. Tôi có tình cảm với cô, thật lòng. Nhưng tôi không đòi hỏi gì, không muốn ép cô phải quyết định gì ngay lúc này. Tôi chỉ muốn cô biết, và để cô hoàn toàn tự quyết định tốc độ của mọi thứ, khi cô đã sẵn sàng."
Tôi nhìn anh, cảm nhận một sự ấm áp lan toả trong lòng, biết ơn sự tôn trọng và kiên nhẫn anh dành cho tôi. Có một khoảng lặng ngắn giữa chúng tôi, không ngại ngùng, chỉ đơn giản là một khoảnh khắc cả hai cùng để cảm xúc lắng xuống trước khi ai đó lên tiếng tiếp. "Cảm ơn anh," tôi nói, mỉm cười chân thành. "Em cần thời gian, nhưng em rất trân trọng những gì anh vừa nói."
Anh Thư, ngồi cạnh, đưa tay lên che miệng giả vờ ho, phá vỡ không khí có phần nghiêm túc. "Ôi trời, ngọt quá, tôi xin phép đi chỗ khác cho hai người tự nhiên."
Cả ba chúng tôi bật cười, tiếng cười vang lên trong căn phòng nhỏ, không khí nhẹ nhõm trở lại, xua tan phần nào sự căng thẳng đã tích tụ suốt những ngày qua. Ánh nắng giả lập bên ngoài cửa sổ đã ngả sang màu cam đậm hơn, báo hiệu buổi chiều sắp khép lại.
Thư đứng dậy, vuốt phẳng vạt áo, chuẩn bị rời đi, nhưng trước khi bước ra khỏi cửa, cô quay lại, búng tay ba cái, một cử chỉ quen thuộc, nhưng lần này mang một ý nghĩa như một lời chào tạm biệt cho một chương cũ. "Chúc may mắn, đồng nghiệp cũ," cô nói, mỉm cười, ánh mắt thoáng ánh lên một sự nhẹ nhõm thật sự, rồi bước ra ngoài, hướng về phía quầy dịch vụ để làm thủ tục huỷ gói.
Tôi nhìn theo bóng cô khuất dần sau cánh cửa kính, cảm nhận một sự tự hào sâu sắc dành cho người bạn đã dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, rồi quay sang Minh Khuê, cả hai cùng im lặng một lúc, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi giữa buổi chiều muộn của văn phòng công ty.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 89 →