Lúc đó tôi chưa biết câu nói cửa miệng quen thuộc của Kiên sắp mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, lần cuối cùng anh dùng nó, tôi chỉ ngồi ở một góc phòng họp nhỏ, nơi hội đồng nội bộ triệu tập để xem xét báo cáo Kiên vừa nộp, không phải một phiên tòa hoành tráng, chỉ là một cuộc họp ngắn, đúng chất hành chính lạnh lùng của cả hệ thống này.
Ba thành viên hội đồng ngồi ở bàn chủ toạ, trong đó có bà Hạnh, gương mặt nghiêm nghị. Ánh đèn trần trắng lạnh chiếu thẳng xuống, không một chút ấm áp, đúng chất một cuộc họp hành chính không khoan nhượng. Diệu Kỳ ngồi ở một góc khác, không còn vẻ tự tin thường thấy, hai tay đan chặt vào nhau trên đùi, thay vào đó là một sự căng thẳng rõ rệt.
"Anh Đào Trung Kiên," một thành viên hội đồng lên tiếng, "anh đã nộp báo cáo tố cáo hành vi dàn dựng bài kiểm tra áp lực trái phép, nhắm vào hồ sơ ĐBK-T5-0447. Anh có điều gì muốn bổ sung không?"
Kiên đứng dậy, hít một hơi sâu, ánh mắt anh quét qua cả phòng, dừng lại một chút ở Diệu Kỳ, rồi tại tôi, trước khi lên tiếng, giọng vang, chắc chắn.
"Tôi chỉ làm đúng quy trình," anh nói, câu nói quen thuộc vang lên lần cuối trong suốt hành trình này. "Nhưng lần này, tôi hiểu, đúng quy trình có nghĩa là nói sự thật, dù sự thật đó bất lợi cho chính tôi."
Anh kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra, không giấu diếm bất kỳ chi tiết nào, kể cả những lần anh đã "du di" giúp tôi vượt ngoài quy trình chuẩn suốt cả hành trình dài. Giọng anh đều đặn, không hề run, dù tôi biết rõ mỗi câu anh nói ra đồng nghĩa với việc tự tay đóng thêm một cánh cửa an toàn của chính mình. Cả phòng họp im lặng lắng nghe, không ai ngắt lời, chỉ có tiếng bút của một thành viên hội đồng ghi chép nhẹ nhàng trên giấy.
Khi anh kể xong, bà Hạnh nhìn Diệu Kỳ, giọng nghiêm khắc. "Bà Lê Diệu Kỳ, bà có điều gì muốn phản bác những cáo buộc này không?"
Diệu Kỳ đứng dậy, cố giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng giọng bà không còn chắc chắn như mọi lần. "Tôi chỉ muốn chứng minh tính hiệu quả của thí điểm," bà nói, cố biện minh. "Tôi không ép ai ký cả, tôi không..."
"Bà không ép ai ký," Kiên cắt ngang, giọng cương quyết, lần đầu tiên tôi thấy anh chủ động phản bác trực diện một ai đó cấp cao hơn mình. "Nhưng bà đã dàn dựng một tình huống tâm lý nguy hiểm, không được phép, không có sự đồng ý, nhắm thẳng vào nỗi sợ sâu kín nhất của một hồ sơ đang trong giai đoạn thí điểm nhạy cảm. Đó không phải chứng minh hiệu quả, đó là phá hoại."
Cả phòng họp im lặng, sức nặng của lời phản bác đó lan toả khắp không gian, chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều đều trên trần. Diệu Kỳ đứng đó, không tìm được lời đáp trả nào thuyết phục, hai vai bà chùng xuống rõ rệt, cuối cùng chỉ im lặng, ngồi xuống, gương mặt bà lần đầu tiên để lộ một sự thất bại rõ rệt.
Bà Hạnh gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn ba lần, một cử chỉ báo hiệu phần kết luận sắp được đưa ra. "Hội đồng sẽ xem xét và đưa ra quyết định," bà tuyên bố, giọng nghiêm trang. "Bà Diệu Kỳ, tạm thời đình chỉ chức vụ, chờ điều tra đầy đủ."
Tôi nhìn Kiên, thấy chỉ số hiệu suất của anh, hiển thị trên một màn hình nhỏ gắn trên bàn, giảm mạnh ngay lập tức, những con số nhảy xuống nhanh tới mức tôi phải nín thở theo dõi. Nhưng chỉ vài giây sau, một dòng thông báo khác hiện lên bên dưới, khiến cả hai chúng tôi cùng chú ý.
"Trường hợp đặc biệt, báo cáo trung thực dưới áp lực: bảo lưu phúc lợi phụ thuộc trong sáu tháng."
Kiên đọc dòng chữ đó, thở phào nhẹ nhõm, dù không giấu được sự mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt. "Không phải phục hồi hoàn toàn," anh nói khẽ, quay sang tôi, "nhưng ít nhất, Na sẽ được bảo hiểm thêm một thời gian, đủ để tôi tìm cách khôi phục lại chỉ số."
Tôi siết nhẹ tay mình lại, cổ họng nghẹn đắng, cố tìm một câu gì đó đủ để diễn tả hết những gì mình đang cảm nhận nhưng không tìm ra được. "Em xin lỗi, vì anh phải trả giá này vì em," tôi nói, giọng nghẹn ngào.
"Đừng xin lỗi," anh đáp, lắc đầu, giọng dịu hẳn lại so với lúc đứng trước hội đồng. "Tôi chọn con đường này, không phải vì cô, mà vì chính tôi. Cô chỉ là lý do khiến tôi cuối cùng cũng đủ can đảm để chọn nó."
Hội đồng tiếp tục xử lý các thủ tục còn lại, nhưng tôi gần như không còn nghe rõ, chỉ cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc dành cho người đàn ông ngồi cạnh mình, người đã đặt cược một phần lớn cuộc sống của chính anh, chỉ để giữ vững một điều gì đó anh tin là đúng đắn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 88 →