🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết Kiên đang đối mặt với quyết định khó khăn nhất trong toàn bộ sự nghiệp của anh, tôi chỉ kể lại cho anh nghe toàn bộ diễn biến bài kiểm tra áp lực vừa trải qua, cảm nhận rõ vẻ mặt anh càng lúc càng nghiêm trọng khi lắng nghe.

"Tôi đã thu thập đủ bằng chứng," anh nói, sau khi tôi kể xong, giọng trầm ngâm, tay đẩy nhẹ tập hồ sơ dày cộp về phía tôi để tôi tự xem qua nếu muốn. "Dòng log, mã truy cập, đủ để xác định rõ ràng ai đứng sau bài kiểm tra dàn dựng đó."

"Vậy anh định làm gì?" tôi hỏi, giọng khẽ.

Căn phòng nhỏ nơi chúng tôi ngồi im ắng tới mức tôi nghe rõ tiếng quạt máy tính rì rì phát ra từ chiếc laptop cũ trên bàn Kiên. Anh im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ theo nhịp quen thuộc. "Tôi cần báo cáo chính thức," anh nói, cuối cùng. "Nhưng làm vậy, tôi sẽ phải phơi bày toàn bộ những lần tôi 'du di' giúp cô suốt từ đầu, điều đó chắc chắn ảnh hưởng nghiêm trọng tới chỉ số hiệu suất của tôi, và cả gói bảo hiểm của Na."

Tôi nhìn anh, cảm nhận rõ sức nặng của quyết định này, nhớ lại tất cả những lần anh âm thầm chịu thiệt để giúp tôi trong suốt hành trình vừa qua. "Anh không cần phải làm vậy vì em," tôi nói, dù trong lòng biết rõ, sự thật cần được phơi bày.

"Đây không hoàn toàn vì cô," Kiên đáp, giọng chậm rãi, mắt anh vẫn không rời khỏi mặt bàn. "Đây là vì sự thật cần được nói ra, vì những hồ sơ khác có thể sẽ gặp phải chiêu trò tương tự nếu bà Diệu Kỳ không bị ngăn chặn."

Anh đứng dậy, bước tới bên cửa sổ giả lập, nhìn ra khoảng không hư ảo phía ngoài. "Tôi cần gọi điện," anh nói, rút điện thoại ra.

Tôi im lặng, để anh có không gian riêng, ngồi nguyên tại bàn, mắt nhìn xuống tờ giấy trắng vẫn còn trống trơn trước mặt anh, nghe được loáng thoáng cuộc gọi ngắn ngủi anh thực hiện, không phải để bàn bạc chiến lược, mà chỉ đơn giản để nghe giọng con gái mình.

"Ba yêu con, Na," anh nói qua điện thoại, giọng dịu dàng hiếm hoi. "Con ngủ ngon nhé."

Anh cúp máy, đứng lặng một lúc, tay vẫn cầm chặt điện thoại, ngón tay cái miết nhẹ lên màn hình đã tối đen, như đang cố lưu giữ thêm chút âm thanh tiếng cười của con gái vừa nghe được.

Tôi ngồi im, không dám lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc đó, chỉ lặng lẽ quan sát dáng lưng anh trước cửa sổ, vai hơi chùng xuống như đang mang một trọng lượng vô hình nào đó vừa được nhắc lại rõ hơn qua cuộc gọi ngắn ngủi. "Anh ổn không?" tôi hỏi khẽ.

"Tôi ổn," anh đáp, quay lại nhìn tôi, ánh mắt anh giờ mang một sự quyết tâm vững vàng, dù tay anh vẫn còn hơi run, một cái run nhỏ chỉ đủ để tôi nhận ra khi nhìn kỹ. "Tôi đã quyết định."

Anh ngồi xuống bàn, lấy ra một tờ giấy trắng, cầm bút lên, tay run nhẹ nhưng ánh mắt kiên định. "Tôi sẽ viết báo cáo chính thức. Đúng sự thật, không giấu diếm bất cứ điều gì, kể cả những lần tôi vi phạm quy trình để giúp cô."

Tôi nhìn anh bắt đầu viết những dòng đầu tiên, nét chữ ban đầu còn run, ngòi bút cà nhẹ trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt đều đặn, nhưng dần trở nên vững vàng hơn theo từng câu, một hành động dũng cảm tôi biết sẽ mang tới hậu quả thật, nhưng cũng là một hành động đúng đắn, xuất phát từ chính lương tâm của một con người không còn muốn chọn sự an toàn thay vì sự thật.

"Anh không sợ mất tất cả sao?" tôi hỏi, giọng vẫn còn áy náy.

Kiên ngừng viết một lúc, đặt bút xuống, nhìn tôi, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Tôi sợ," anh thừa nhận. "Nhưng tôi sợ hơn nữa, nếu Na lớn lên, biết được ba nó từng chứng kiến một điều sai trái mà không dám lên tiếng, chỉ vì sợ mất đi sự an toàn cho chính nó. Tôi không muốn nó lớn lên với một hình mẫu như vậy."

Tôi im lặng một lúc, để những lời anh vừa nói lắng xuống, rồi hỏi lại, dùng chính câu tôi từng nói với anh trước đây. "Vậy anh nghĩ, cô ấy sẽ tự hào về anh, nếu biết chuyện này?"

Anh mỉm cười nhẹ, nhớ lại câu nói đó, một nụ cười thoáng qua nhưng đủ làm dịu bớt vẻ căng thẳng còn đọng lại trên gương mặt. "Tôi hy vọng vậy," anh đáp, rồi tiếp tục viết, những dòng chữ cuối cùng của bản báo cáo hiện lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự nào còn sót lại.

Khi viết xong, anh đọc lại một lượt, rồi ký tên vào cuối trang, một chữ ký chắc chắn, khác hẳn nét chữ run rẩy ban đầu. "Xong rồi," anh nói, thở ra một hơi dài như vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều ngày qua.

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →