🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lúc đó tôi chưa biết cảnh mô phỏng mình sắp bị đưa vào sẽ thử thách tôi tới tận cùng giới hạn, tôi chỉ cảm nhận cơn ù tai quen thuộc kéo tới đột ngột, không báo trước, đúng vào ngày thứ hai mươi của thí điểm, kéo tôi vào một khung cảnh tôi chưa từng thấy.

Tôi đứng giữa một căn phòng bệnh viện giả lập, ánh đèn trắng lạnh lẽo, tiếng máy móc kêu tít tít đều đặn, mùi thuốc sát trùng giả lập xộc thẳng vào mũi, chân thực tới mức khiến tôi suýt tin đây là bệnh viện thật. Trên giường bệnh, một hình ảnh mờ ảo, được dựng lên giống hệt Bo, nằm bất động, dây nhợ chằng chịt quanh người.

"Bo!" tôi hét lên, chạy tới, nhưng chân tôi vấp phải một lực cản vô hình, y hệt những lần lệch kịch bản trước đây.

Một giọng nói vang lên từ loa phát thanh giả lập trong phòng: "Tình trạng bệnh nhân nguy kịch. Cần can thiệp khẩn cấp. Chỉ hệ thống mới có quyền truy cập vào phương án cứu chữa tối ưu."

Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, nỗi sợ hãi bản năng dâng lên dữ dội khi nhìn hình ảnh giống hệt em trai mình nằm bất động. Một phần trong tôi muốn hét lên, cầu xin hệ thống can thiệp, làm bất cứ điều gì để "cứu" Bo, dù chỉ là một hình ảnh giả lập.

Ngực tôi thắt lại, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm tới mức móng tay cứa vào lòng bàn tay. Nhưng tôi hít một hơi sâu, cố giữ bình tĩnh, nhớ lại lời khuyên của Minh Khuê: đừng cố diễn cho tốt, chỉ cần là chính mình.

Tôi ép mình nhìn kỹ hơn, thay vì quay mặt đi như bản năng mách bảo, để ý những chi tiết nhỏ: cách tay "Bo" đặt, không giống tư thế thật của em tôi khi ngủ; một vết sẹo nhỏ trên tay, không đúng vị trí vết sẹo thật Bo có từ hồi nhỏ té xe đạp.

"Đây không phải Bo thật," tôi nói to, giọng vẫn còn run nhưng dần lấy lại sự chắc chắn. "Đây là một hình ảnh dàn dựng."

Giọng nói từ loa phát thanh im bặt một lúc, như thể không lường trước được phản ứng này. Rồi nó tiếp tục, giọng có phần gấp gáp hơn: "Bất kể là dàn dựng hay không, nếu cô không hành động ngay, hậu quả sẽ không thể cứu vãn."

Tôi đứng vững, hai chân bám chắc xuống nền gạch giả lập, không nhượng bộ trước áp lực tâm lý đang dồn dập ập tới. "Nếu đây thật sự là tình huống khẩn cấp có thật," tôi nói, giọng cương quyết, "cách đúng đắn nhất không phải để hệ thống 'lo hộ' tôi, mà là tôi tự gọi cấp cứu thật, tự liên lạc với bệnh viện thật, bằng chính khả năng của mình."

Một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng giả lập, đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng tim mình đập chậm dần lại, lấy lại nhịp bình thường. Rồi, dần dần, hình ảnh trên giường bệnh mờ đi, tan biến, để lộ ra một không gian trống rỗng, chỉ còn lại tôi đứng đó, thở dốc nhưng vững vàng, đã vượt qua được cái bẫy tâm lý được dàn dựng công phu này.

Cơn ù tai quen thuộc lại kéo tới, đưa tôi trở lại không gian bình thường, nơi Diệu Kỳ đã đứng chờ sẵn, gương mặt bà thoáng chút hoảng hốt, không giấu nổi sự thất bại của kế hoạch vừa rồi.

Tôi đứng thẳng lưng, cố lấy lại hơi thở đều, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Diệu Kỳ. "Bà dàn dựng cảnh đó, đúng không?" tôi hỏi thẳng, giọng vẫn còn run nhưng không hề nao núng.

Diệu Kỳ im lặng một lúc, rồi cố lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Tôi không ép ai ký cả," bà nói, lặp lại câu cửa miệng, nhưng lần này, giọng bà có chút hoảng loạn lộ ra, khác hẳn sự tự tin thường thấy. "Tôi chỉ muốn chứng minh, cô vẫn cần được lo hộ, như bao khách hàng khác."

"Bà muốn chứng minh thí điểm này thất bại," tôi đáp, giọng cương quyết. "Vì nếu nó thành công, mô hình kinh doanh của bà sẽ bị đe doạ."

Diệu Kỳ không phủ nhận, chỉ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, pha lẫn sự tức giận và một điều gì đó gần với nể phục miễn cưỡng. Ngón tay bà siết chặt vào chiếc bảng kẹp hồ sơ đang cầm, khớp tay hơi trắng ra, một dấu hiệu nhỏ của sự mất kiểm soát hiếm hoi ở người luôn giữ vẻ ngoài hoàn hảo. "Cô đã vượt qua được," bà thừa nhận, giọng cứng lại. "Tôi không ngờ."

"Bà đã đánh giá thấp tôi," tôi nói, không giấu vẻ tự hào, giọng vang rõ hơn hẳn so với lúc còn đứng trong căn phòng bệnh viện giả lập. "Và bà cũng đánh giá thấp những gì tôi đã học được, suốt cả hành trình này."

Bà không đáp lại, chỉ quay người, bước đi nhanh, dáng vẻ vội vã hiếm hoi ở một người luôn giữ phong thái điềm tĩnh, để lại tôi đứng đó, thở dốc, nhưng với một cảm giác chiến thắng chân thật, không phải vì đã đánh bại ai đó, mà vì đã giữ vững được chính mình trước một thử thách được thiết kế riêng để đánh gục tôi.

Hết Chương 85

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 86
← TrướcTiếp →