Lúc đó tôi chưa biết một lời khuyên giản dị sẽ trở thành kim chỉ nam cho tôi suốt những ngày căng thẳng sắp tới, tôi chỉ tìm tới Minh Khuê và Anh Thư ngay sau khi rời văn phòng Kiên, cần chia sẻ nỗi lo lắng về bài kiểm tra áp lực sắp tới.
Chúng tôi ngồi lại ở khoảng sân quen thuộc, ánh hoàng hôn giả lập nhuộm cam khắp không gian, gió thổi nhẹ mang theo hơi mát nhân tạo, đủ để làm dịu bớt cái nóng bức bối trong lồng ngực tôi từ lúc rời khỏi văn phòng Kiên.
"Bài kiểm tra dàn dựng à," Anh Thư nhíu mày, giọng bực bội thay tôi. "Đúng là chiêu trò bẩn thỉu. Không thắng được bằng lý lẽ thì chơi xấu."
"Chị nghĩ họ sẽ làm gì?" tôi hỏi, hy vọng có thêm góc nhìn từ kinh nghiệm của cô.
"Không biết chắc," Thư lắc đầu, "nhưng theo những gì tôi từng thấy qua các buổi xem ké, mấy trò dàn dựng kiểu này thường nhắm vào điểm yếu tâm lý nhất của người bị kiểm tra. Với chị, có lẽ họ sẽ nhắm vào nỗi sợ mất người thân, hoặc cảm giác bất lực."
Tôi rùng mình trước nhận định đó, cảm nhận rõ mức độ nghiêm trọng của những gì có thể đang chờ đợi. Hai tay tôi tự động siết chặt vào nhau trên đùi, một phản xạ tôi không kịp kiểm soát, và tôi hít một hơi thật sâu, cố lấy lại nhịp thở bình thường trước khi ai đó kịp nhận ra.
Minh Khuê, ngồi lặng lẽ lắng nghe suốt từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn. "Tôi nghĩ, lời khuyên tốt nhất tôi có thể cho cô, là đừng cố diễn cho tốt."
"Ý anh là sao?" tôi hỏi, không hiểu hết.
"Trong suốt thời gian ở vị trí vai chính," anh giải thích, "tôi học được rằng, càng cố gắng phản ứng 'đúng cách' theo những gì người khác mong đợi, càng dễ bị cuốn vào bẫy của chính sự cố gắng đó. Cách tốt nhất để vượt qua một bài kiểm tra được dàn dựng, là không diễn theo kịch bản của nó, mà chỉ cần là chính mình, kể cả lúc cô cắn móng tay vì lo lắng."
Câu nói đó, nhắc lại chính tật xấu tôi từng cố che giấu, giờ lại trở thành một lời khuyên đầy ý nghĩa, khiến tôi bật cười nhẹ, dù trong lòng vẫn còn căng thẳng.
"Cảm ơn anh," tôi nói, thật lòng. "Em sẽ nhớ điều đó."
Anh Thư, sau một lúc im lặng bất thường, bất chợt lên tiếng, giọng nghiêm túc khác hẳn phong cách thường ngày. "Tôi có một chuyện muốn nói với hai người."
Cả tôi và Minh Khuê quay sang nhìn cô, chờ đợi.
"Tôi đã quyết định một việc," Thư nói, giọng có chút run nhưng kiên định, "sau khi thí điểm này kết thúc, dù kết quả ra sao, tôi sẽ làm một điều tôi đã trì hoãn quá lâu rồi."
"Điều gì vậy chị?" tôi hỏi, tò mò.
Thư mỉm cười, một nụ cười vừa hồi hộp vừa quyết tâm. "Để sau đã. Tôi muốn tự mình sẵn sàng hoàn toàn trước khi kể cho hai người nghe."
Tôi nhìn cô, cảm nhận một sự thay đổi lớn đang hình thành bên trong người bạn tưng tửng này, một sự chuyển mình tôi biết mình sẽ được chứng kiến trọn vẹn, không lâu nữa. Ánh mắt Thư lúc đó có gì đó khác hẳn mọi lần, không phải sự bối rối thường thấy khi cô né tránh một câu hỏi, mà là một ánh sáng nhỏ, kiên quyết, như người vừa đưa ra một quyết định quan trọng và không có ý định đổi ý.
"Được," tôi nói, tôn trọng quyết định của cô. "Em sẽ chờ, dù tò mò muốn chết."
Thư bật cười, tiếng cười thật lòng, xua tan phần nào không khí nghiêm trọng vừa rồi. "Đừng lo, không lâu đâu. Chỉ là tôi cần thêm chút thời gian để chắc chắn."
Minh Khuê, quan sát cả hai chúng tôi, khẽ mỉm cười, một sự ấm áp lặng lẽ toả ra từ anh. "Tôi nghĩ," anh nói, "dù mỗi người trong chúng ta đang đi trên những con đường khác nhau, có một điều chung: tất cả đều đang học cách sống thật hơn với chính mình, theo cách riêng của mỗi người."
Tôi gật đầu, cảm nhận sâu sắc sự đúng đắn trong nhận xét đó. Từ Kiên với gánh nặng làm cha, tới Minh Khuê với chiếc nhẫn không tên, tới Anh Thư đang chuẩn bị cho một quyết định lớn, tới cả Ánh, giờ đang học cách tồn tại theo một cách hoàn toàn mới, mỗi người đều đang viết lại câu chuyện của riêng mình, theo nhịp độ và cách thức của chính họ.
Bầu trời giả lập phía trên chúng tôi lúc này đã chuyển hẳn sang màu tím sẫm, những đốm sáng mô phỏng ánh sao bắt đầu lấp ló hiện lên, đều đặn và có trật tự, khác hẳn bầu trời thật tôi từng nhớ ở nhà, nơi sao mọc lộn xộn tuỳ theo mây trời. Tôi hít một hơi dài không khí mát của khoảng sân, cố khắc ghi lại khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này trước khi phải quay lại đối diện với bài kiểm tra sắp tới.
"Cảm ơn hai người," tôi nói, giọng chân thành, "vì đã luôn ở đây, cùng em bước qua từng chặng đường."
"Đó là điều bạn bè nên làm mà," Thư đáp, vỗ vai tôi, giọng trở lại vẻ tưng tửng quen thuộc, dù ánh mắt cô vẫn còn vương chút xúc động.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →