Lúc đó tôi chưa biết sự thuận lợi bất thường mình đang trải qua lại là dấu hiệu của một điều gì đó đáng lo ngại hơn, tôi chỉ trở lại hệ thống sau một khoảng thời gian ở nhà, cảm nhận rõ mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng tượng suốt mười hai ngày đầu tiên của thí điểm.
Không có cảnh báo ĐLKB nào phát sinh. Không có sự cố bất ngờ nào. Mỗi lần tôi cần đưa ra quyết định, mọi thứ dường như tự động sắp xếp thuận lợi, như thể một bàn tay vô hình đang dọn đường cho tôi. Cảm giác đó, thay vì khiến tôi yên tâm, lại âm ỉ gieo vào lòng một nỗi ngờ vực mơ hồ, giống hệt cảm giác đi trên một con đường quá phẳng, không một viên đá vụn nào cản chân.
Tôi ngồi trong văn phòng Kiên, hai tay đặt trên đầu gối, kể lại cảm giác đó, mong anh giúp tôi hiểu rõ hơn.
"Mọi thứ quá suôn sẻ," tôi nói, giọng có chút băn khoăn thay vì vui mừng, nhìn xuống hai bàn tay mình. "Em cảm thấy hơi kỳ lạ."
Kiên gật đầu, gương mặt anh cũng thoáng chút lo lắng, đẩy ghế lại gần bàn làm việc hơn. "Tôi cũng để ý điều đó. Để tôi kiểm tra kỹ hơn."
Anh mở hệ thống quản lý dữ liệu, gõ vài lệnh, tiếng phím bấm lách cách đều đặn trong căn phòng yên tĩnh, lướt qua các bản ghi hoạt động liên quan tới hồ sơ của tôi. Sau một lúc, anh dừng lại, ánh mắt chăm chú vào một dòng dữ liệu bất thường, ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím như đang cân nhắc điều gì.
"Có cái này," anh nói, giọng căng thẳng. "Một dòng log lạ, ghi nhận một 'bài kiểm tra áp lực' đã được lên lịch sẵn, chưa từng được thông báo chính thức cho cô."
"Bài kiểm tra áp lực là gì vậy anh?"
"Tôi không chắc chi tiết," Kiên đáp, tiếp tục lướt qua dữ liệu. "Nhưng dựa trên tên gọi, tôi đoán, đó là một tình huống được dàn dựng, nhằm kiểm tra phản ứng của cô trong điều kiện căng thẳng cao độ."
"Lên lịch cho khi nào?"
Anh kiểm tra kỹ hơn, gương mặt anh càng lúc càng nghiêm trọng. "Ngày 20 trên 30," anh nói. "Còn tám ngày nữa."
Tôi cảm nhận một sự bất an mới, khác hẳn nỗi lo về khoản nợ hay điều trần. "Ai lên lịch việc đó vậy anh?"
"Không có tên cụ thể trong log," Kiên đáp, mắt vẫn dán chặt vào màn hình, "nhưng dựa trên mã truy cập, có vẻ nó xuất phát từ một cấp quyền hạn cao, trong bộ phận kinh doanh."
Tôi nhớ ngay tới Diệu Kỳ, người từng thẳng thắn thừa nhận không hối hận về những gì bà đã làm, người có thể không hài lòng nếu thí điểm của tôi thành công, vì nó đe doạ trực tiếp mô hình kinh doanh bà đang vận hành. Hình ảnh gương mặt bà lúc đứng dậy rời đi sau lần đối chất trước, dáng vẻ vội vã hiếm hoi đó, hiện lại rõ mồn một trong đầu tôi.
"Em nghĩ đây là bà Diệu Kỳ," tôi nói, giọng chắc chắn.
"Có thể," Kiên gật đầu, đồng tình với suy đoán đó. "Nhưng chúng ta cần thêm bằng chứng trước khi khẳng định. Trong lúc đó, cô cần chuẩn bị tinh thần thật kỹ, cho bất cứ điều gì có thể xảy ra trong tám ngày tới."
Tôi gật đầu, hai tay siết nhẹ lấy nhau trên đùi, cảm nhận rõ, dù đã đạt được nhiều điều trong hành trình này, cuộc chiến vẫn chưa thực sự kết thúc, và có lẽ, thử thách khó khăn nhất vẫn còn đang chờ đợi phía trước.
"Em nên làm gì trong tám ngày tới?" tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đầy lo lắng.
"Sống bình thường, đúng như những gì cô đã làm suốt mười hai ngày qua," Kiên đáp, giọng cân nhắc từng lời, ánh mắt anh nhìn thẳng vào tôi để chắc chắn tôi hiểu rõ từng chữ. "Đừng thay đổi hành vi vì lo sợ, vì điều đó có thể khiến cô mắc sai lầm không đáng có. Chỉ cần giữ vững tinh thần, và tin vào những gì cô đã học được."
"Anh nghĩ, em có thể đối phó được với bài kiểm tra đó không, dù không biết trước nó là gì?"
Kiên nhìn tôi, ánh mắt anh chứa đựng một sự tin tưởng chân thành, không hề gượng gạo hay chỉ nói cho có. "Tôi nghĩ, cô đã đối mặt với nhiều thứ khó khăn hơn bất kỳ bài kiểm tra nào họ có thể dàn dựng. Tôi tin cô sẽ vượt qua được, dù nó có hình dạng gì đi nữa."
Tôi hít một hơi sâu, cố lấy lại sự tự tin từ những lời động viên đó, vai bớt căng đi một chút. "Cảm ơn anh, vì luôn thành thật với em, ngay cả khi sự thật không dễ nghe."
"Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm," Kiên đáp, mỉm cười nhẹ, "cho một hồ sơ đã dạy tôi nhiều điều hơn bất kỳ hồ sơ nào khác tôi từng phụ trách."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 84 →