Lúc đó tôi chưa biết việc dọn dẹp một cái quán nhỏ có thể mang lại niềm vui giản dị tới mức nào, tôi chỉ tận dụng một khoảng thời gian được phép về nhà, cùng Bo dọn dẹp lại quán bún, dù chưa hết nợ, để ít nhất có thêm thu nhập trong lúc tìm cách xử lý khoản vay.
"Chị bưng cái bàn này ra ngoài giúp em với," Bo nói, hai tay đã bám đầy bụi từ việc lau dọn cái kệ để gia vị, mặt mũi lấm lem nhưng tươi rói.
Tôi khiêng cái bàn nhựa cũ, mặt bàn còn dính vài vết dầu mỡ cũ chưa lau hết, đặt đúng vị trí quen thuộc trước cửa quán, cảm nhận một niềm vui lạ lùng trong công việc tay chân đơn giản này, khác hẳn sự căng thẳng trí óc tôi đã trải qua suốt nhiều ngày qua. Mùi nước lèo đang ninh từ trong bếp bay ra, hoà với mùi bụi đường buổi sáng, một thứ mùi tôi có thể nhận ra ngay cả khi nhắm mắt.
Mẹ, dù ban đầu phản đối vì sợ tôi mệt, cuối cùng cũng nhượng bộ, đồng ý để tôi phụ giúp, với điều kiện tôi không được làm việc nặng quá sức, ánh mắt bà vẫn thi thoảng liếc qua để chắc chắn tôi không lén làm quá tay.
"Con để mẹ làm phần nước lèo," bà nói, đứng cạnh nồi nước đang sôi, "con với Bo lo dọn bàn ghế, sắp xếp chén đũa là được rồi."
Chúng tôi làm việc cùng nhau suốt buổi sáng, không khí gia đình ấm áp bao trùm, xen lẫn tiếng cười đùa mỗi khi Bo làm rơi cái gì đó hay tôi vụng về sắp sai vị trí bát đũa. Tiếng chổi quét nền xi măng, tiếng nước chảy từ vòi rửa chén, tiếng xe cộ lác đác ngoài đường, tất cả hoà vào nhau thành một bản nhạc nền giản dị mà tôi từng nghe suốt tuổi thơ, giờ nghe lại thấy quý giá hơn bao giờ hết.
Tới trưa, một vài khách quen bắt đầu ghé qua, ngạc nhiên khi thấy quán mở lại sau nhiều ngày đóng cửa.
"Ủa, đóng cửa lâu vậy giờ mở lại rồi hả?" một bác xe ôm quen thuộc hỏi, ngồi xuống bàn quen thuộc của mình.
"Dạ, sửa sang lại chút xíu bác ơi," tôi đáp nhanh, bịa ra một lý do đời thường để không phải giải thích những chuyện phức tạp không ai có thể tin nổi.
Bác xe ôm gật đầu, không hỏi thêm, chỉ order một tô như thường lệ, dựng chiếc mũ bảo hiểm lên bàn theo thói quen cũ. Tôi bưng tô bún ra, tay hơi lóng ngóng vì đã lâu không làm việc này, nhưng vẫn cố giữ nụ cười thân thiện.
"Cô chủ mới trông giống bà Sáu ghê, chắc con gái bả," một vị khách khác nhận xét, khi thấy tôi đứng phục vụ.
Tôi cười, không đính chính, chỉ gật đầu nhẹ. "Dạ, con gái bà Sáu đây ạ."
Khách để lại một khoản tiền boa nhỏ, kèm lời chúc quán buôn may bán đắt. Tôi cảm ơn, cất số tiền vào hộp nhỏ mẹ vẫn dùng để đựng tiền lẻ, nắp hộp cũ kêu cạch một tiếng khi đóng lại, cảm nhận một niềm vui giản dị nhưng chân thật, khác hẳn mọi thứ tôi từng trải nghiệm trong thế giới hệ thống đầy quy tắc và điểm số.
Buổi trưa trôi qua nhanh chóng, quán không quá đông nhưng đủ để mang lại một khoản thu nhập nhỏ, một tia hy vọng le lói cho tương lai gần, được xây dựng không phải bằng phép màu, mà bằng chính mồ hôi và công sức của cả gia đình. Mồ hôi lấm tấm trên trán tôi, áo dính vài vệt nước lèo bắn ra, nhưng lạ thay, tôi không thấy khó chịu như mọi lần mệt mỏi trong bản dựng, chỉ thấy một sự mãn nguyện thật sự.
Giữa lúc dọn dẹp sau giờ trưa, Bo bất chợt hỏi tôi, giọng tò mò xen lẫn lo lắng: "Chị, công việc gấp chị nói tới, có nguy hiểm không?"
Tôi khựng lại, cân nhắc câu trả lời. "Không nguy hiểm theo cách em nghĩ đâu," tôi nói, cố chọn từ cẩn thận. "Nhưng nó đòi hỏi chị phải đi xa một thời gian, không đều đặn. Chị xin lỗi vì không giải thích được rõ hơn."
Bo gật đầu, dù rõ ràng vẫn còn nhiều thắc mắc, mắt nó nhìn xuống đôi tay đang cầm khăn lau bàn, nhưng nó không ép hỏi thêm, có lẽ đã học được từ mẹ cách tôn trọng những điều người khác chưa sẵn sàng chia sẻ. "Chỉ cần chị hứa, chị sẽ về, mỗi khi có thể," nó nói.
"Chị hứa," tôi đáp, nắm chặt tay nó.
Mẹ, từ trong bếp, gọi vọng ra: "Hai đứa xong chưa, vào ăn cơm trưa đi, nguội hết bây giờ."
Chúng tôi cùng vào nhà, rửa tay qua loa dưới vòi nước ngoài hiên rồi mới ngồi quanh mâm cơm giản dị, tiếng cười nói rôm rả lấp đầy không gian nhỏ bé nhưng ấm cúng, tiếng đũa khua nhẹ vào chén, tiếng mẹ giục ăn thêm miếng cá kho, một khoảnh khắc bình dị mà tôi biết mình sẽ trân trọng hơn bất kỳ điều gì khác, sau tất cả những gì đã trải qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →